Văn nghệ địa phương số 18-2018

175

Hà Thanh
(TP. Thái Nguyên)

Anh và dòng sông

Em thả con thuyền
Xuống dòng sông nơi anh yên nghỉ
Con thuyền gấp bằng lá thư em viết dở
Khi nhận được tin anh…
Nước mắt làm nhòe con chữ
Biết anh còn đọc được chăng…

Ơi Thạch Hãn!
Lòng sông vẫn nguyên vẹn tháng năm
Sóng vẫn hát lời mẹ ru anh ngày nhỏ
Em đánh thức anh bằng nỗi nhớ
Mãi sâu thăm thẳm lòng sông…

Con thuyền thư chở đầy nỗi nhớ nỗi mong
Gió, hay anh, níu thuyền chìm xuống
Thấm đẫm anh
Từng chữ… từng câu
Em về đây rồi… còn anh nơi đâu?
Dưới lòng sông mênh mông mộ phần đồng đội
Em gọi… sao anh không nói?
Chỉ có ánh mắt rưng rưng, rời rợi
Đẫm vào tim em!

Mùa lại mùa
Em về thả thuyền hoa và nỗi nhớ cho anh
Sóng vẫn hát ru như không có thời bão lửa!
Nỗi đau ngàn năm sông giấu vào đâu đó
Cho đất trời ngân mãi bản tình ca.

Kim Chi Hà
(CLB thơ Tình người Thái Nguyên)

Người mẹ liệt sĩ
(Kính tặng mẹ liệt sĩ Lâm Tiến Hùng)

Mẹ lặng người nhìn đăm đắm lên ban
Môi mím chặt cố không tràn lệ ướt
Bàn tay nhăn nheo,
Lần sờ mẹ dọn
Lau chiếc lư hương
Mẹ cắm nhang trầm
Chiến tranh qua rồi, đã mấy mươi năm
Nơi xứ lạ anh nằm đâu đó
Có nghe sang thu, tiết trời trở gió
Đau nhức thân già
Mẹ lại khó ngủ thêm
Có biết bao mùa
Mẹ cô quạnh từng đêm
Thầm gọi tên anh trong thổn thức
Đôi mắt già nua đã thêm phần mờ đục
Giọt lệ chực tràn
Mẹ khóc… anh biết không?
Mấy mươi năm rồi mà mẹ mãi ngóng trông
Vẫn hỏi “sao Hùng không về nữa?”
Căn nhà nhỏ mẹ vẫn luôn mở cửa
Mà vẫn im lìm…
Chiếc bóng mẹ thôi…
Ngày tri ân, cán bộ đến nhà chơi
Mẹ ngơ ngác “sao đông người đến lạ”
Tám mươi bảy tuổi rồi
Vì nhớ thương anh quá
Nên mẹ giờ đôi lúc hóa trẻ thơ
Anh có thương không, mình mẹ đang bơ vơ
Hoàng hôn xuống vẫn chờ anh mỗi tối
Nếu linh thiêng xin anh về an ủi
Qua khói nhang trầm
Để mẹ bớt tủi nghe anh.