Chùm thơ của nhiều tác giả

188

Nguyễn Minh Trọng

Trường tồn

Biển Đông bạc tóc ôm Trường Sơn
Trải mấy ngàn năm những mốc son
Bạch Hạc ba sông thiêng địa thủy
Văn Lang một khối vững vuông tròn

Sơn Tinh ngăn lũ đời truyền tụng
Thánh Gióng dẹp thù sử khắc tôn
Mười tám đời trấn hưng mở cõi
Để Rồng tiên đất mẹ trường tồn.

Khí phách Diên Hồng

Lưng tựa Trường Sơn, hướng Biển Đông
Ngàn năm một khí phách Diên Hồng
Cát vàng Tổ quốc vươn khơi đảo
Máu đỏ hùng binh thấm lạch dòng

Sóng quặn thầm ru muôn mộ gió
Đất bầm uất nghẹn những hầm chông
Vững lòng kết khối khi thù tới
Hào sảng hòa chung nhịp trống đồng.

Lê Văn Hiếu

Mạch nguồn

Vì xa biển nên anh không thấy
biển nhắm mắt như thế nào
Càng không nghe lời giận hờn của sóng

Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc
Linh hồn có nước mắt không
Cá chết có nước mắt không?
*
Như thể từ ngày anh xa Sông
Từ ngày anh quay quắt với Sông
Không biết Sông bên nào bồi bên nào lở?

*
Anh về với bến nước trên đồi cao,
Bến nước trên đồi cao,
Giờ cũng không còn nữa

Tiếng cười giòn của năm nào
Ra đi không từ giã?
*
Cái Giếng trong vườn nhà anh
Đêm đêm về lại khóc

Ngày thở những tanh rêu
Đêm thở những mùi buồn

Liệu còn mạch nguồn nào
trong vắt với chúng ta không?

Sự lừa dối ngọt ngào

Vẫn biết sự lừa dối ấy không được ngọt ngào
Nhưng tôi vẫn ngậm như ngậm
từng ngụm café nhiều đường mỗi sáng

Tôi không hề xoay lưng với đôi điều giả dối
Tôi tự dặn mình hãy đừng oán hận những gì đã chết

Tôi cắn răng mà nhai từng hớp rượu
Tôi mím môi mà cười những nụ cười đắng chát

Nhìn hạt bụi nhỏ nhoi mọc cánh bay về trời
Nhìn nỗi buồn thêm chân chui nhanh xuống đất…

Nguyễn Hồng Quang

Vọng từ miền xa thẳm

Vọng về từ miền xa thẳm
Có âm thanh dữ dội chưa nguôi
Bừng nhớ về mùa xuân ấy
Thấy mình sống lại tuổi hai mươi

Thần tốc tấn công lệnh đã phát rồi
Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử
Năm cánh quân triều dâng thác đổ
Bắc Nam một nhà mơ ước là đây.

Nước mắt thắm hoa, nước mắt ấm bàn tay
Mát nòng súng vừa đi qua chiến tranh còn đỏ
Mẹ ôm con vào lòng nghẹn ngào từng hơi thở
Tưởng con về trong giấc chiêm bao!

Cầu Hiền Lương nối nhịp ra vào
Cả đất nước tưng bừng ngày vui đại thắng
Có tiếng bạn mình gọi nhau khản giọng
Chưa kịp về trong nắng ấm buổi xuân xanh

Ngỡ ngàng Sài Gòn, viên ngọc viễn đông
Lạ mà quen, xốn xang quên và nhớ
Tôi lâng lâng bước trên hè phố
Thấy bạn về nguyên vẹn tuổi hai mươi.

Lê Hào

Lần theo dấu chân

Người mở đường lặng lẽ ra đi
để lại con đường bên kia núi
Còn đây là một nơi xa lạ
một khung cảnh tối sáng
sau chỗ này là rẽ về muôn vạn nẻo
nhà cửa nhấp nhô phận mình
qua giao lộ thì phận đời thênh thang
từ ngõ này băng ngang thì phận đời hun hút
chòm sao xa xăm soi mình vực thẳm
nhịp cầu khom lưng trĩu nặng
nhà máy trơ khung, tuôn nỗi đau đen ngòm
Người uống cạn đời say sưa
người về bên xuân khói hương se sắt
Biết đâu là ảo ảnh
tháng ba thắp một vầng trăng
nước mắt lần theo
dấu chân người mở đường bên kia núi.

Bài hát và niềm mơ

Ai về giữa mênh mông mà hát mãi
niềm mơ bay theo câu hát
Phố như bờ vai
để người cô đơn trở về nương náu
để người si mê trở về úp mặt
đời mở ra ngôi nhà bình yên cho muôn số phận
từng ngọn nến rưng rưng
lệ tuôn máu đỏ…
cỏ mọc mà thương nhau
bằng lăng tím rộ chùm chùm
mùi hương đã lan qua những bụi gai
và đọng vào nỗi đau
Niềm mơ chợt vỡ ra từ con sóng bạc đầu
bọt mềm trên tay, long lanh đôi mắt
những con thuyền buông neo vào ánh mặt trời
Niềm mơ lại quay về thực tại
chùng chình giữa muôn vì sao
giọng hát còn nghe thao thiết bên tai
bài hát ấy
đã cất lên từ trái tim của những người
đi qua bão tố…!

Hồng Thủy Tiên

Những bông hoa dạy tôi…

Bóng tối của sự ủ dột đã được gột rửa
một cách không ngờ
Khi những bông hoa bừng sáng
Hiện lên chói chang

Tôi không nghĩ rằng vẻ đẹp của màu sắc
Lại làm tôi nghẹn ngào một cách khó tả
Sự rực rỡ không giấu giếm
Làm tôi liên tưởng đến sự thật
Sự thật không thể che đậy
Dưới hình thức này hay hình thức khác

Mùi thơm mê đắm hồng nhung
Đánh thức tôi
Lay tỉnh tôi
Phiền muộn đã bỏ đi,
sau khi lịch sự cúi chào
Nụ cười hoa e lệ

Hình như gai đã đâm vào tay
Khi tôi cố tình cắt tỉa
Sự tự nhiên của rậm rạp
Đưa tôi bình yên về thảo nguyên, đồng nội

Cay mắt
Những bông hoa đã dạy tôi
Sự rực rỡ không giấu được
Mùi thơm không giấu được

Lặng lẽ bung nở
Bung nở
Sáng nay.

Phạm Hiền

Nỗi làng

Nhà nông lo nỗi mất mùa
Đến khi mùa được cũng chưa dám cười

Ngỡ đầy lại hóa ra vơi
Rau màu chất đống héo ôi khắp làng

Bán đi một yến khoai lang
Không mua nổi cái nồi gang kho cà
Giá cao một tấn hành già
Không bằng tiền cái bếp ga nhà người

Mất mùa lo toát mồ hôi
Được mùa rẻ rúng khóc cười dở dang
Mồ hôi đổ xuống chan chan
Nỗi người người chịu, nỗi làng làng đau

Biết là sướng khổ kề nhau
Lại về trồng cấy kẻo đau cánh đồng!