Thơ của Võ Thị Hồng Tơ và Nguyễn Khoái

404

Võ Thị Hồng Tơ

Trăng quê mỏng dần

Nỗi đời
Mẹ gánh hai vai
Theo cha từ lúc hương nhài còn thơm
Lửa tình nhóm đỏ vào rơm
Đắng cay theo khói cho cơm ngọt lành

Đợi chồng
Tóc nhạt màu xanh
Dõi theo cha thuở thác ghềnh đạn bom
Nghĩ mình gạo đã nên cơm
Ngày vui lánh bóng đêm hôm cửa cài

Cha đi biệt
Tháng năm dài
Lời ru mẹ nhắn ra ngoài khoảng không
À ơi cho hết nỗi lòng
Gối chăn đơn lẻ nhớ chồng ôm con

Tảo tần
Bùn lấm chân son
Bát cơm nuộc lạt vẫn còn cậy thuê
Nước yên cha chẳng quay về
Bão quê dày tới trăng quê mỏng dần

Biển tình, sóng khỏa bờ xuân
Nuôi tôi mẹ gánh cả phần cha tôi
Nhớ thương năm tháng lấp bồi
Mẹ như cành đỡ quả côi… Thay chồng!

Nguyễn Khoái

Tháng ba

Tháng ba áo ngắn ngớn lên
Ống quần cũn cỡn sau phiên Chợ Cầu
Tháng ba nhu nhú chũm cau
Mắt em liếc xéo làm đau mấy ngày

Tháng ba vãn vụ cấy cầy
Lúa đang con gái, hây hây má hồng
Tháng ba đã dáng đàn ông
Tiếng ồm ồm vỡ trong đồng, ngoài đê

Tháng ba hoa gạo lập lòe
Tặng nàng bông thắm mà se se buồn
Ngày mai anh ấy lên đường
Sao vàng trên mũ. Xa trường, xa em

Tháng ba ơi lạ mà quen
Cứ quành trở lại mà nên bạc đầu
Tháng ba xậm xịch ga tầu
Bàn tay em vẫy, bao câu hẹn chờ

Bao giờ trở lại ngày xưa
Tháng ba cứ mãi (áo vừa cộc thêm)
Tháng ba vỡ tiếng đi tìm
Một hơi thở lạ trong nghìn tháng ba.