Chùm thơ của nhiều tác giả

239

Trần Huy Minh Phương

Tiếng hát của lửa

“Đốm lửa nào cũng ấm và sáng”
ông bạn thơ râu nhiều nói như vậy!
lời vừa dứt, tôi thấy ông như lửa
xuyên dọc trong đêm sâu
ngàn ngàn ánh sáng chạy theo nhau
tiếng cười vọng rền
núi
sông
rừng
biển
chói lòa sắc sáng

lửa nhen lên niềm tin và khát vọng
cháy bỏng mãi là ngày hai mươi tuổi
ai bảo ông đã già
ai nói tôi còn trẻ
lửa là lửa muôn đời tỏa rạng
thổi bùng lên tan chảy cả mùa đông
qua ngày mai là xuân đã tới!

ai nói lửa ngày đã dần cạn
cời than lên đốm hồng li ti trong đó
gió vừa ngang
lửa hát mãi liên hồi

xòe tay ra nào cô bé bán diêm
xòe tay ra nào tất cả nhân thế
ta cùng trao dòng lửa thương yêu!

Thơ

trang thơ treo gió giữa chợ đông
về trời có được không

thơ có thở mặn cùng biển, chát cùng rừng,
chua cùng đồng
giá niềm tin là bao nhiêu

những xuýt xoa khen tặng, những phê bình bạt gió
thơ có thành gã đẽo cày giữa đường

cây mía rớt giá vì lượng đường và trò vui thương lái
bạn ta khóc, thơ đang tán tỉnh một cô nàng dở hơi

thơ tìm thơ, ý trùng ý trùng trùng vô lượng khổ
chơi không được thì thôi

ngồi nghe trăng cười khóc
mặt hồ sóng có chao.

Doãn Long

Mảng màu ký ức

Đừng nhàu nát kí ức
Xếp chật khoảng sân
Không tìm được cơn mưa cởi trần để tắm
Giọt gianh dài như dòng nước mắt
Đón mẹ về trong mưa!

Quê mình mùa đất đỏ
Vệt bàn chân trượt dài
Con vò đầu tìm cảm giác ngày thơ
Đọng sớm mai mùi thơm lá sả
Chỉ thấy nụ cười
Rạng lên được mùa lúa khoai tháng ba ngày tám.

Mẹ khâu một đời vô tận
Cháy đến sợi bấc lòng
Con vò đầu tìm mảng màu kí ức
Trắng lên tóc mẹ chiều nay!

Lê Hào

Những tảng đá trên Thạch Sơn Bi

Chấp chới ánh vàng
để biết mặt trời còn ngủ say
bên kia sườn non
đá nhấp nhô phận mình
triệu năm còn thức
Những mảng thời gian
hóa thạch
chồng chồng lên nhau mở lối
sau ngàn gai góc là hoa mua nở đầy
sau ngàn thông reo là vực thẳm
Giang mùa này mọc dày hơn cỏ lác
dũ dẻ và bù lặp cùng đơm quả vàng vàng
không ranh giới nào vạch sẵn…
đát mọc lên từ khe đá
buông xuống một tràng hạt từ bi
rừng lâm râm kinh cầu
Phủ đầy rêu xanh và dương xỉ
từng tảng đá lặng nhìn
bao phận đời trôi nhanh
chìm khuất…
đá này là máu xương người mở cõi
đá này là nỗi niềm chinh phu
đá này là tình yêu, khát vọng
lớp lớp
trùng trùng
vun cao thành ngọn núi
Trên đỉnh núi là Thạch Bi hùng vĩ
chữ viết còn trong mây
nhắc về bổn phận người đời…
cúi đầu bên vách đá
mới thấy sự bao la của hồn thiêng non nước.

Di ảnh người chồng

Đường lên non đi ngang nhà chị
niềm cô đơn rơi rụng
lợn gà eo óc, sim tím buồn buồn
Còn đây còn đây…!
di ảnh người chồng, huân chương, lưu bút
không chiến công nào là kỉ vật
chẳng vệt thuốc súng nào lưu giữ
kí ức hiện ra, chớp bể mưa nguồn
cửa lay như có tiếng gõ,
lá rơi như tiếng chân quen
năm mươi năm
khói nhang là giọng nói
khói nhang là nụ cười
khói nhang là nỗi nhớ nỗi đau
Họ ra đi không ngoái đầu nhìn lại
tuổi xuân là bao la núi núi rừng rừng
là mưa bom bão đạn
hồn về với quê hương
hồn về với non nước
hồn về với trời cao biển rộng đời đời
Đi lên đi lên!
bằng tình yêu người trong di ảnh
bằng niềm tin người đang sống
đi lên đi lên là Thạch Bi
dòng chữ dặn dò còn trong mây ngời
Chiều về khói sương thơm chân cỏ
giọng cười nở hoa lưng dốc
từ vườn chị lên cao là ngút ngàn rừng.

Phạm Minh Dũng

Bài toán con người

Chú bé bụi đời thét lên vô tư:
Cháu cũng có quyền ư
Xin chú đừng nói dối!
Đôi mắt trong veo xoáy vào tôi dấu hỏi
Trưa công viên nghiêng ngả kẻ nằm ngồi

Cháu nói đúng cháu ơi!
Chú có lỗi
Cuộc đời này có lỗi
Đã bao năm qua vô tình, cố tình
Lãng quê đi trách nhiệm của mình
Mặc cháu sống những ngày vất vưởng
Mặc cháu lang thang đói ăn, khát uống
Tuổi thơ gánh nặng nhọc nhằn…

Thơ chú viết bao điều sáo rỗng
Lũ mỹ từ kết dính cùng nhau
Đất nước cứ mãi nghèo
Quyền của cháu bay vèo đi mất

Cháu phải được ăn no, mặc ấm
Cháu phải học hành
Vòng tay cuộc đời che chở, yêu thương
Trái tim nhỏ quen với mơ ước lớn

Đất nước ơi! Giữa bao nhiêu toan tính
Để vươn tới tương lai
Bài toán về con người
Xin hãy giải với lòng nhân hậu nhất.

Mai Diệp Văn

Xứ tuyết Viết tặng Pkm

Mình thẫn thờ
nhìn những bông tuyết trắng muốt
mảnh mai chao nghiêng bên ô cửa
Hình ảnh người xưa hiện về trong giá buốt mơ hồ
Rotterdam – Người đang say giấc ngủ
Bên kia địa cầu mình đang nhìn mặt trời
ưng ửng má hồng

Chìa tay ra hứng vài hạt tuyết
Gửi chút rét về quê nhà
Gửi nhớ thương về trong giấc ngủ người tình xưa
Nhớ người dối ta bằng nụ cười
và hàm răng sáng bóng
– anh vẫn bình yên

Ừ… thì ngủ an yên anh nhé
Mặt trời nơi anh thức là lúc bóng đêm tràn về nơi em
Khi anh ngủ là lúc em thức để viết lại giấc mơ đêm qua
Và thế, em không còn tin tình yêu nơi hai nửa địa cầu

Vết son mờ dần trong tuyết
Chẳng thể trực diện nói với nhau nữa rồi
Mình quay lưng nhìn về hai miền sáng tối
Kết thúc ngày tuyết rơi.