Thơ về Gạc Ma – Trường Sa 14/3/1988

373

LTS – Những ngày này, nhiều nơi trên cả nước tưởng niệm vụ thảm sát Gạc Ma 14/3/1988, nơi cách đây 30 năm 64 chiến sĩ hải quân của chúng ta đã anh dũng hy sinh dưới làn mưa đạn của quân Trung Quốc. Nỗi đau lớn vẫn nhức nhối trong trái tim triệu triệu người Việt Nam trong đó có các nhà thơ, kết thành nguồn cảm hứng để họ góp tiếng nói mạnh mẽ của mình bảo vệ chủ quyền biển đảo. Văn nghệ Thái Nguyên xin giới thiệu chùm thơ viết về Gạc Ma – Trường Sa của các nhà thơ trên mọi miền đất nước.


Thanh Thảo

Chân sóng
(Trích Trường ca chân đất)

Con nào biết mẹ bạc đầu vì biển
mỗi làn sóng như một dải khăn tang
con nào biết mẹ đau vì biển
đau vì thiếu biển
đau vì thừa biển
đau vì biển thiếu con mình
đau vì biển thừa hy sinh
những mộ gió những hình nhân phơ phất
những hải trình dài suốt mấy trăm năm
những Bãi Cát Vàng san hô mê hoặc
những phận người bó chiếu giữa mông mênh
chỉ thế thôi nhưng mẹ ơi còn biển
là còn những chuyến đi không hẹn ngày về
nhưng mẹ ơi còn con trai trong bụng
là mẹ đẻ hết ra cho chúng giong khơi
người quê tôi không quen lời bay bướm
giọng nói nặng dây buồm
con trai biết bơi từ trong bụng mẹ
biết lắc thúng từ khi chưa biết chu vi hình tròn
biết tính cá bằng khoang
ăn sóng và nói gió
lặn sâu mấy chục sải
ngậm vật vờ ống thở
bơi bên cạnh hải sâm
như một chiếc tàu ngầm
tỉ tê cùng đáy biển
như một người bạn thân
lặn biển Hoàng Sa liệt nửa người
giờ ngồi xe chó kéo
người bé trên đảo Bé
mỗi khi nhìn thấy biển mắt rực cháy
“biển ơi biển ơi biển ơi”
thế thôi
lặng im như đá mồ côi
họ dạy anh tình yêu
không lời
anh yêu biển mà đứng trên bờ
anh yêu nước mà không biết bơi
Mai Phụng Lưu
mỗi bận xuống thuyền lại trực chỉ Hoàng Sa
như có ai dẫn
nỗi nhớ là hải bàn
mãi quay về một hướng
mỗi lần bị bắt mỗi lần bị đánh
lại tay trắng trở về dành dụm ra khơi
không thể sống thiếu Hoàng Sa
không thể sống thiếu biển
anh yêu biển mà đứng trên bờ
anh yêu nước mà không biết bơi
làm sao anh hiểu?
có những người lính đảo
trần lưng trước mưa đạn quân thù
“chỉ được xáp lá cà bằng lê”
nhưng với khoảng cách này là không thể
đành chỉ được chết vì đảo
đành cho lãng quên vùi mấy mươi năm
Gạc Ma Gạc Ma
hãy kể cho con cháu anh điều này:
có những người lính đảo
đã chết theo vòng tròn
tay họ giăng ra và siết chặt tay nhau
như một tràng hoa biển
không quỷ ma nào xé nổi
tràng hoa biển ấy
hãy kể cho con cháu anh
rằng từ Hoàng Sa từ Gạc Ma
những tràng hoa biển ấy
dạt trôi
về ôm chặt Mẹ
chân sóng
bắt đầu từ đó

Hữu Thỉnh
Bão biển
(Trích Trường ca Biển)

– Hoàng ơi, ở đâu
– Vũ ơi, ở đâu
– Vân ơi, ở đâu
Tiếng gọi lính mịt mù bão cát
Tiếng gọi lính từng giây khẩn thiết
Đảo tìm nhau xếp lại đội hình
Bão vò cây gào rít điên cuồng
Tóc của bão là lá cây rách tướp
Tay của bão là sóng thần rợn ngợp
Cả đất trời say sóng ở Trường Sa
Trong bão gió chúng tôi đo Tổ quốc
Bằng đôi tay vượt biển lính xa nhà
***
Ngày thứ ba một mình bơi trên biển
Anh thành đám bọt mong manh
Ba ngày không ngủ
Ba ngày không ăn
Hy vọng bềnh ván thuyền gãy nát
Bão bứt anh khỏi đảo
Như chiếc đinh bật khỏi con tàu
Và bây giờ anh bơi
Biển ngấm vào anh thành một khối mặn chát
Sóng ngấm vào anh thành muôn nỗi lênh đênh
Bão ngấm vào anh thành niềm khao khát sống
Anh là biển trôi trên biển
Chống lại cái chết trong vùng chết
Biển chưa thu xong những mảnh vỡ của mình
Anh le lói bơi đi bằng sức mạnh bí mật của hy vọng
Rất nhiều lần anh chạm chân vào quan tài
Lại cố sức ngoi lên
Như từ triệu năm quyết liệt quay về
Tìm lại đảo
Một chỗ đứng, một tên gọi
Cả vũ trụ so găng đấu với một mình anh
Nghìn cái chết kéo co với một sinh linh bé nhỏ
Tất cả những gì chưa sống nói với anh
không thể chết
Tất cả những gì đã chết nói anh anh phải sống
Và anh bơi bơi mãi
Mịt mù biển mịt mù trời
***
– Hoàng ơi, ở đâu
– Vũ ơi, ở đâu
– Vân ơi, ở đâu
Tiếng gọi lính mịt mù bão cát
Tiếng gọi lính từng giây khẩn thiết
Đảo tìm nhau xếp lại đội hình
Anh chẳng nghe thấy gì ngoài toàn thân
lạnh toát
Bão bịt hết lối về
Cửa nhà xác mênh mông
Mẹ ơi!
Mẹ không biết con đang một mình giữa biển
Biển có tất cả để xóa bất cứ lúc nào
Còn con thì tay trắng
Mẹ đã nuôi con lớn
Đã dạy con khôn
Sống sướng vui và đau khổ với con người
Sống dễ dàng và khó khăn với con người
Sống cởi mở và phòng xa với con người
Biết đem cho mà không làm người được cho
cảm thấy mắc nợ
Biết nhận mà không sợ bị coi là tham lam
Và khó nhất là biết từ chối
Nhưng phải sống thế nào khi một mình
giữa biển
Mẹ chưa kịp dạy con
Con phải dựa vào kinh nghiệm cũ
Không thể chết vì chán nản
Bơi sấp rồi bơi ngửa
Vẫy vùng rồi cầm hơi
Tung sức ra thì dễ
Thu sức về thì khó
Khó hơn nữa là biết thở cùng biển
Điều này giống như sống trên mũi giáo
Mẹ ơi, khi con đau đớn nhận ra cái ác
là vô cùng
Cũng là lúc con nhận ra sự hữu hạn
của lòng tốt
Mảnh ván con bơi là lòng tốt cuối cùng
Trên thế gian đầy bất trắc
Ngày thứ tư con “đi” trên biển
Bằng đôi tay của mình
Số phận biến con thành một chú bọ gậy
ngang tàng
Không chịu chết vì chán nản
Và khi cả người con dán chặt vào đất
Như một – con – tem – người
Dán vào dòng đời
Con bỗng nhận ra không phải lá cờ ta
Không phải mẹ
Không có cái chết nào nhục nhã hơn là sống Không phải mẹ
Bao hiểm nguy con xin lại bắt đầu
Con xin lại bắt đầu bằng lời ru trong suốt
Ra sông lấy sóng mà yêu
Đường xa gặp núi lấy đèo mà tin
Con lại lao ra biển
Một chiếc phao thoi thóp bơi đi…
***
– Song Tử đâu?
– Nam Yết đâu?
– Sinh Tồn đâu?
Tiếng lính gọi mịt mù bão cát
Tiếng lính gọi từng giây khẩn thiết
Đảo tìm nhau xếp lại đội hình.

Đỗ Nam Cao

Gửi quần đảo Trường Sa

Trường Sa ư với ngày thường xa thật
Đảo ở đâu tôi có hỏi đâu mà
Điều khốn nạn là chỉ khi máu đổ
Đảo mới gần mới thật đảo của ta
Các anh cắm ngọn cờ Tổ quốc gió cuồn cuộn
Sóng lừng ngầu bọt bãi san hô
Kẻ muốn nhổ ngọn cờ khỏi ngực
Thì nhận đây dòng máu nóng hực ra
Chính lúc bấy giờ tôi mới hiểu Trường Sa
Hiểu đến xót xa
Tổ quốc là vỏ con ốc biển
Anh nâng niu cất gửi tặng quà
Các anh chết làm gì có mộ
Làm gì có đất cho máu tụ thành hồn
Máu tan loãng thân thể chìm mất dạng
Chỉ còn đảo và cờ Tổ quốc giữa trùng dương
Xin cứ giận các anh rồi thứ lỗi
Ôi con tôi sao nó bỗng khóc òa
Tôi hôn con ghì Trường Sa vào ngực
Bãi đá ngầm cào rách thịt da.

Nguyễn Việt Chiến

Hội thảo của muối và sóng

Khi các bạn anh
Hội thảo văn chương về thế hệ mình
Thì anh đi Trường Sa
Những trang sóng
Mở ra
Một chân trời khác
Những trang muối
Mở ra
Một trầm tích khác
Nơi xương máu những người lính giữ đảo
Hóa thân vào từng rạn san hô
Đêm nay anh lắng nghe cuộc hội thảo
Của sóng, của muối,
của máu những người lính ngã xuống
Họ nói về những hòn đảo bị giặc chiếm giữ
Về lá cờ phất cao trong mưa đạn quân thù
Và họ nói về bài thơ tình ấm áp
Như mái tóc dài của người yêu phía quê hương…
Trong cuộc hội thảo của muối và sóng
Biển có vị mặn của máu
Và muối có vị đắng của cô đơn
Anh không thể là người ngoài cuộc
Và thi ca không thể ngoài cuộc…

Phan Hoàng

Ba giấc mơ cội nguồn

Biển đảo ấm áp mái nhà đầy sóng đầy gió
con tàu bềnh bồng giấc mơ tắm gội cội nguồn.
Ở đảo Song Tử Tây dâng hương
Quốc công tiết chế Trần Quốc Tuấn
đêm ấy trong mơ tôi nghe:
– Biển đảo nước Nam dân Nam tự do
ra khơi đánh bắt mưu sinh!
Ở đảo Sinh Tồn Đông đọc lại hùng văn Nguyễn Trãi
đêm ấy trong mơ tôi nghe:
– Tinh thần độc lập văn hóa
thắng âm mưu bành trướng tham tàn!
Ở đảo Sơn Ca dâng hương
Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp
đêm ấy trong mơ tôi nghe:
– Thần tốc, thần tốc, thần tốc bảo vệ
chủ quyền thiêng liêng biển đảo!
Nghiêng mình thả hoa tưởng niệm 64 chiến sĩ Gạc Ma
đêm ấy trong mơ tôi nghe:
– Còn nhớ tới những người lính hy sinh vì Tổ quốc
Hãy giữ lấy Trường Sa!
Hãy đòi lại Hoàng Sa!