Một số bài thơ xuân

373

Ngọ Quang Tôn

Đất làng tôi

Tôi về với đất làng tôi
Ấm trầm đất nhủ những lời tri âm
Đất ơi! Trăn trở giấc nằm
Vắt từng giọt sữa
Tháng năm nuôi người.
Thâm tình hà hải đất ơi
Tôi với đất
Đất với người… thương nhau

Đất làng chẳng bạc bẽo đâu
Yêu người, đắt thắm áo nâu khăn sồng
Đất ôm khoai lúa vào lòng
Cũng từng vật vã
Những năm trắng mùa.
Nay tôi về với cày bừa
Lại ăn cơm nắm giữa trưa với đồng
Đất làng ơi! Có biết không
Vẫn tôi…
Chân đất – lão nông – tri điền.

Mai ngày về với tổ tiên
Rộn ràng lưu thủy trống chiêng theo cùng
Nghe lời đất nhủ ấm lòng
À ơi “muối mặn cay gừng”
Đất ru…

Lê Khánh Mai

Lặng lẽ cùng xuân

vượt qua mùa đông giá buốt
cây mai vàng rực đóa xuân

ơn trời cho ta thêm tuổi
đi xa nay biết về gần
niềm vui nhặt vun đằm lại
nỗi buồn buông xả nhẹ thênh

bao năm canh dài thao thức
lắng trong tiếng gió bước chân
người xa, đã xa biền biệt
đâu còn chi nữa mà mong

những gì đã có là có
những gì không có là không
làm sao sống thay ai được
thì thôi chăm lấy đời mình

kìa xuân mới về chạm ngõ
rủ ta rẽ lối vườn xanh
sương mai long lanh ngực cỏ
trái tim nôn nả dậy thì

chén tình cùng xuân lặng lẽ
dẫu rằng xuân đến, xuân đi.

Nguyễn Ngọc Minh

Hoa mận

Trải dài theo nhung nhớ
Một rừng hoa trắng ngần
Nơi màu xanh hy vọng
Bắt đấu từ nẻo xuân

Mùa ơi vui dong duổi
Con bướm vàng trêu hoa
Khi lời yêu vừa ngỏ
Vuông trời rung âm ba

Rồi mai khi mận chín
Thi vị oi tháng hè
Ve sôi chòm mây trắng
Nón nghiêng vườn ai che

Tháng giêng về quê ngoại
Gặp hương quen tóc thề
Mang tình đi trong nắng
Đêm gặt hoài trong mê.

Hiền Mặc Chất

Xuân tình lại nhớ chân quê

Người quê lên chốn thị thành
Mê đào “tom chát” vô tình quên ô
“Sang ngang” lỡ một chuyến đò
Chiếu chèo làng Đặng vẫn chờ thi nhân…
Bài thơ sánh lạng kim ngân
Trang giai thoại cũ trong ngần danh thơm!
“Cô hái mơ” thoáng chập chờn
“Đường rừng chiều” khuất gió vờn bóng ai
Sóng tình nước đổ lá khoai
Hồn quê dân dã một mai có còn!?
Câu thơ tích chuyện xanh rờn
“Cỏ may” gió cả vẫn còn bám vây
“Cánh buồm sâu” gió quên lay
Kéo thuyền ngược sóng “trời đày thi nhân”
Tài hoa thấm đẫm trầm luân
Nhớ thương quê cũ mưa xuân hội chèo…
Nghiệp đời thiên mệnh bám theo
Quy về tiên tổ liêu xiêu đất người…

Thai Sắc

Những vòm sân hoa níu

Tôi nhớ những vòm sân
Hoa níu lung liêng ngày Tết
Thuở áo chưa đủ ấm
Vẫn tung tăng xuân

Những ngày xa hiếm nắng
Mưa thường rây vào xuân
Chỉ những vòm hoa mở
Phiêu du tưng bừng

Những vòm hoa thương xứ
Bần nhi lạc bao đời
Vòm sân mưa sũng ướt
Tiếng cười chan tết vui

Những vòm sân hoa níu
Khát vọng hiền nhà nông
Thương sao bờ hoa cũ
Nở hết lòng.

Nguyễn Ngọc Hân

Quả còn biết gọi

Ba Bể hội xuân
Anh tung còn
Em chưa thương – không bắt
Ngước mắt cười chơi

Anh tung còn
Em chưa yêu
Né người bắt trượt
Quả còn bối rối rơi
Giấu lòng nhau làm chi em hỡi
Em chưa yêu anh còn tung mãi
Quả còn biết nói
Biết gọi… người ơi!

Anh tung còn
Em yêu rồi
Quả còn nằm đẹp trên tay
Em giấu niềm vui
Nghiêng nghiêng vai muốn giấu nụ cười
Nụ cười đẹp như hoa núi
Núi chung nhà
Hoa của riêng anh.