Hội Xuân

194

Nguyễn Duy Thành

Hội Xuân

Anh đến với hội Lồng Tồng
áo chàm rợp trời xuân thắm
Anh chào em bằng tiếng sáo
Dìu dặt buông lơi cánh đồng

Quả còn xanh đỏ bay chung
Gió đùa mơn man tóc rối
Anh muốn mình là ngọn gió
Sẽ sẽ chạm em môi hồng

Anh ước mình thành áo chàm
Ước là khăn xinh quấn tóc
Ước là vòng bạc cổ tay
Thành giày nâng chân em bước

Tiếng người rộn rã sang mùa
Rượu nồng má còn ửng đỏ
Bài Then dịu dặt mới đó
Tính tẩu lòng anh đã say

Em cô gái Tày bé nhỏ
Mà anh ngợp cả xuân này.

Ngọ Quang Tôn

Bạn tôi

Đầu phố Minh Cầu nhà anh ở
Tuổi ba lăm tính nết hiền hòa
Thơ tình anh viết không đến nỗi
Cũng ngàn mây gió với trăng hoa

Xe hàng hai buổi nhoai chân đạp
Gò lưng lên dốc vẫn tìm vần
Xoạc cẳng xuống đèo còn ngâm ngợi
Gặp cái nguýt dài cũng bâng khuâng

Đường xấu mưa trơn xe trượt bánh
Đổ hàng “thượng đế” chửi còn cười
Ghế quán thay giường ăn cơm bụi
Ba trăm – công nhật – thế cũng tươi

Có nàng “đỏng đảnh” người Đồng Hỷ
Mê thơ anh đọc thuộc mươi câu
Biết thế, nóng lòng anh ướm hỏi
Ngúng nguẩy nàng rằng “Ứ thèm đâu!”

Rồi mấy tháng sau anh thành rể
Cô nàng “đỏng đánh” ấy thành dâu
Ngắm nhìn hai bạn mà cứ tưởng
Gặp đôi cu gáy buổi xuân đầu.

Nguyễn Hồng Phượng

Mèo đói ngày chia tay

Thương con mèo nỗi ức oan
Chiều nay thiếu bữa đa mang một thời
Nâng niu chăm bẵm hết rồi
Quẩn quanh chân lạ đất trời chưa quen

Chốn cao sang, phận thấp hèn
Ngổn ngang đứng lặng nhìn em cái thời
Chiều giông lốc gió không lời
Thương thân phận cũng nổi trôi kiếp mèo

Tình gia chủ, nỗi gieo neo
Tình chồng, nghĩa cũ còn nghèo hơn xưa
Nắng xuyên mái nắng, dột mưa
Xin đừng đau đáu đâu thừa tình yêu…

Nguyễn Hữu Phú

Thành phố

thành phố chìm trong ánh đèn xanh đỏ
thành phố chìm trong tiếng nhạc xập xình
thành phố chìm trong ngã ba,
ngã tư tắc đường, inh ỏi
thành phố bừng lên trong những giấc mơ

giấc mơ ra đi từ những vùng quê
Mẹ già, em thơ, chị bưng bán gánh
bầy muỗi lào xào rình mò giấc ngủ
tỉnh tỉnh mơ mơ, khách lướt ngang qua

năm cắc, mười đồng lận lưng ba bốn lớp
gửi về quê đau yếu, học hành
khói bụi bám dày đầy quần dép áo
mồ hơi rơi ướt cả đường chiều

thành phố chìm trong ánh đèn xanh đỏ
mơ về ngày trăng sáng triền sông!