Mùa Gieo Hạt

522

Trần Hùng

Ánh lên gương mặt

Có thể ban mai trong tôi sắp tắt
Có thể dòng hồng cầu mảnh mai trong tôi sắp ngừng
Đừng thấy tóc tôi còn xanh mắt tôi còn vui mà hoài nghi
Tôi cảm thấy một điều gì đang đến rất gần rất gần
Vậy mà lòng tôi lại hướng về các con tôi, hướng về một người
Người ơi hãy về với chồng với con với sợi kim đan nhỏ
Mùa đông rồi sẽ qua
Đừng ánh trăng cửa sổ
Đừng thầm thì nắng non
Tôi muốn nhìn em thật lâu rồi thả ánh nhìn vào trong đêm
Tôi muốn ôm em thật lâu rồi thả vòng tay mình vào thẳm sâu
Nhưng giờ đây tôi như hạt cát biển rung lên dưới sao đêm
dưới rong rêu dưới san hô thiêm thiếp.

Người đàn bà trầm cảm

Ước gì thời khắc ấy ta có mặt
Và mang theo một liều antidepressant hay một liều hy vọng
Nhưng không kịp nữa rồi
Người đàn bà trầm cảm
Người mang con ra khỏi giấc mơ bằng cách nào
Người vuốt ve những búp tay non bằng cách nào
Những ngón thiên thần cong veo ngậm bầu sữa mẹ
Những ngấn hồng đâu cũng mầm đâu cũng lá non
Người thường hôn con bằng cách nào
Nếu không làm mềm môi mình trong sữa trắng
Đêm đêm đêm đêm đập đầu vào đêm
Đêm đêm đêm đêm con tôi thon mềm
Con tôi mịn hồng làm sao chịu nổi
Ta bay xuống vực rồi sao con ta không bay theo
Con ơi càng rơi càng lạnh càng trong
Con ơi con đừng rời xa mẹ
Đôi cánh của con đây đôi cánh icarus của con đây
Mẹ thả con bay rồi mẹ bay theo nhé
Mẹ chọn giờ này yên tĩnh làm sao
Trong đêm mẹ và nước nhìn nhau
Rồi nhìn con lặng im cả bầu trời không vì tinh tú
Không tiếng sương chỉ tiếng vực sâu mời gọi ấm mềm
con ơi có chiếc nôi nào dịu dàng hơn nước
Có bầu sữa nào miên man hơn nước
Và mẹ chọn cho con bông hoa nước này
mẹ gắn vào môi con xinh lắm
Không phải thở nữa nghe con
Không phải mỉm cười khi ngủ nữa nghe con.

Madonna

Dàn nhạc quay cuồng
Chớp vỡ từng mảng màu thế giới
Madonna hiện ra
Tóc bập bùng…
Cả rừng cánh tay
Rùng rùng chuyển nhịp
Madonna hát
Bần bật ngực lò xo
Chật căng thân thể cô
Bí mật
Những cơn co giật
Cô tiêm vào mạch máu con người
Madonna
Đôi môi tơi bời
Hổn hển chống chọi với tiết tấu
Lại như cố giữ níu
Một điều gì đang sắp mất đi
Gieo mình như GieSu
Bỗng hoảng hốt tru lên như sói cái
Những tình khúc man dại
Hoàng hôn Châu Phi
Những người tình lặng lẽ ra đi
Không ngoái lại
Thế giới
– động mạch đứt
Trong đám đông cuồng nhiệt
Có kẻ xé áo lót ném lên trời
Nhiều người cắn răng vào song sắt
Nhưng Madonna đã ngừng hát
Vùn vụt biến đi rồi
Chỉ còn những mảng màu rã rời
Đang ghép lại.

Doãn Long

Chuyện cũ

Không có người đàn bà đi trong sương
Không tìm được người đàn ông đi qua miền sa mạc
Niềm tin cũ rích
Chả còn mắt xích nào nối lại.

Cứ quẹt lên ánh nắng
Nuôi niềm tin bằng vạn vì sao
Để nhận nơi đâu sự sống.

Không có ly rượu đầy
Chắc gì hiểu được nỗi đau nhân thế
Làm gì có ai đi trong sương?
Làm gì có ai đi qua miền sa mạc?

Chỉ là câu chuyện cũ mèm
Thế thôi!

Trần Võ Thành Văn

Em hãy mang tôi đi ngoài vô tận tháng ngày…

Em mang mặt trời của tôi đi đâu
bỏ lại ngày tàn dưới chân tôi
một nỗi buồn sâu thẳm
bóng sương sớm nay trịnh trọng mấy lời
mờ xa chìm khuất
vỡ nát
tan đi…

hư không rồi sẽ mang em đi đâu
một giọt môi cười dâu bể
một mắt buồn đa đoan
một giấc mơ hờn tủi tháng ngày
nơi những giọt nước mắt của tôi đã rời xa tôi mãi mãi

không tiếng chim sớm mai nào về hót tôi nghe
không giọt sương nào về long lanh trong mắt tôi nhìn
không sự thức giấc nào của lá/cơn ngái ngủ
của em về rung động trái tim tôi
em hãy mang tôi đi ngoài vô tận tháng ngày

những chia ly rồi với tôi viễn hành
(tôi sẽ bắt đầu kể em nghe mộng ước đời tôi
bằng sau cùng giọt mắt)
những trở về rồi với tôi ru dỗ lòng mình
(và đó là bí mật của đời tôi mãi mãi, riêng em…).

Mùa Gieo Hạt

Mùa tôi sẽ về gieo hạt trong đôi mắt em
những mầm xanh từ đất
những tinh khôi từ trời
một trăm năm một nghìn năm miệt mài mây trắng
tôi hứng bóng mình trên ngón nhuỵ hương…

rồi mê đắm rồi hình dung mãi mãi
mùa neo tôi một phím mi thơ
này em vời vợi
này tình lên xanh
này nâu nâu đất cũ
kìa mắt em, một trăm năm một ngàn năm
cần mẫn nụ mầm.

mây trắng ru tôi trong mơ ước đời mình
những sớm mai thuần khiết
những chiều tàn đổi ngôi
một phím mi thơ, mãi mãi như là,…
em!
em!
một cánh buồm gieo hạt
mê đắm mùa tôi trôi.