Kỷ niệm đêm Giáng sinh

964

Lê Hùng

Đêm Hòa Bình

Sông Đà reo hay Sông Đà kể chuyện
Sóng rì rầm, sâu lắng ngày đêm
Nơi linh thiêng Đẻ đất, Đẻ nước
Có quả Bầu Thần, có anh, có em
Đêm Hòa Bình
Nghe Sông Đà thì thầm kể chuyện
Thác Bờ xưa thử thách chí anh hùng
Chiêu Văn Vương* với nghĩa tình xuôi ngược
Đất Lạc Hồng, Mường – Bản – Làng chung
Đêm Hòa Bình
Trăng soi mông lung
Sông Đà ào ạt chuyền nguồn sáng điện
Rộn rã lòng ai, thao thức tình ai
Anh trực ca đêm, điện chan hòa đất nước
Em kể con nghe: chuyện cổ tích đất Mường
Đêm Hòa Bình
Nghe tiếng cồng ngày hội
Ngày mai, ngày mai, nao nức cuộc vui
Áo hồng ngang lưng, váy đen, cúc bạc
Níu lòng ai để tình chơi vơi…
Xa Sông Đà mà lòng khôn nguôi
Nhớ đêm Hòa Bình cần cong chóe rượu
Nhớ em gái Mường, lưng ong mắt nói
Nhớ bạn bè
Nồng đượm rượu cần chung
Một Hòa Bình ấm trong nhịp cồng rung…

_______
* Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật – người giúp vua Trần
hòa hợp dân tộc với chúa Động Đà Giang.

Phạm Tú Anh

Bùa trời

Những sáng xuống chợ phiên
Em lội phải bùa trời trên dấu chân người lạ
Dấu chân đi hằn vết buồn như đá
Lăn quá bóng mặt trời lẻ loi
Những chiều lên nương em uống phải bùa trời
Trong dòng nước mó
Nước soi bóng người hái dâu gặt lúa
Một mình
Bùa trời làm em thương anh
Tiếng ru côi treo ngoài cửa voóng
Bùa trời làm em nhớ anh
Dỗ khản hơi con khóc ở đầu thang
ngóng từ lúc trời chưa tối đến sáng
Ai làm bếp lửa nhà anh chỉ mọc lên đầy khói
Ai bỏ lại khung cửi cho con mọt gặm mục tiếng thoi
Ai bỏ lại những ngón tay
Vụng về khâu đêm mỏi
Ai bỏ hoang tiếng chày khan giã nát bóng trăng gầy
Mẹ bảo em con gái
Như bông hoa vừa nở
Như mặt trời vừa lên
Như sợi tơ vàng vừa xe từ kén mới
Tội chi em uống phải bùa trời
Mà đòi về bên ấy
Hẹn anh
Mẹ rào chín ngõ quanh
Cha cấm mười lối lại
Em thành bông hoa héo mòn héo mỏi
Em là mặt trời lúc mưa giông
Em như sợi tơ đứt mối trăm lần
Nhớ thương anh nhiều hơn mỗi chiều mỗi sáng
Bùa trời làm yêu mà sao tình đắng
Biết bao giờ bùa mới nhạt lòng nhau.

Phạm Minh Dũng

Đức tin của mẹ

Tuổi ngoại tám mươi
Lưng mẹ còng, không thể còng hơn nữa
Ngắm cháu con Bắc, Nam về đông đủ
Ngày giỗ tổ tiên
Trước bàn thờ Đức Phật linh thiêng
Mẹ thắp hương mãn nguyện

Đàn cháu xoắn xuýt
Đòi bà nhớ về ngày xửa, ngày xưa
Thuở bố cháu chăn bò
Thuở mẹ cháu băm bèo nuôi lợn…
Rưng rưng đôi mắt già muốn khóc
Mà mẹ lại cười roi rói không gian

Như những cô gái làng
Gần trăm năm về trước
Câu dân ca và những lời của Phật
Mẹ nhập tâm qua truyền miệng vậy thôi
Nhưng đã theo mẹ suốt cả cuộc đời
Tạo dựng thủy chung, làm nên nhân nghĩa

Triền miên giặc giã
Chùa làng như phế tích chiến tranh
Mẹ vẫn âm thầm
Hoa bưởi, hoa nhài dâng lên Phật tổ
Lời thỉnh cầu rộng sâu như biển cả
Hòn đạn, mũi tên biết tránh con mình…

Mẹ tự hào giãi bày với tổ tiên
Lớp lớp cháu con khôn lớn
Ngoại tám mươi bộc bạch lời khẳng định
Nhờ Đức Phật từ bi
Phù hộ độ trì
Dòng họ ta bình yên mãi mãi

Ngày đoàn viên mẹ tôi như trẻ lại
Dắt cháu con đến với hội chùa làng.

Hà Thành

Kỷ niệm đêm Giáng sinh

Bên tượng Chúa
em sinh anh lần nữa
buồn đau xưa
hạ tịch, bất hồi!
Tay thiếu nữ dịu dàng như máng cỏ
nựng tình yêu bé bỏng, tinh khôi…

Những ngọn nến lung linh, huyền bí
bài thánh ca dìu dắt, yên bình.
Chúa ban phước lành: con chiên bé nhỏ
em gióng chuông: chao đảo tim anh!

Năm tháng trôi
vui buồn khuất lấp
đóa phù dung ảo vọng tàn rồi!
Đêm Giáng sinh lạnh như cắt thịt
tạc tượng đài hạnh phúc lứa đôi…