Từ bông hoa lụi tàn

1160

Đỗ Dũng

Dưới cánh rừng Khẳm Thảy

Như chết lặng dưới tán rừng Khẳm Thảy
Hồn tan theo thác chảy chân đồi
Bông cúc vàng và hàng ngàn cánh bướm
Cứ dập dờn vờn mái tóc tôi

Mỗi cánh bướm một linh hồn liệt sĩ
Của ngàn người đổ máu nơi đây
Những trận đánh kiên cường bất khuất
Sư đoàn tôi, “Sư đoàn thép” Anh hùng

Kia Phu Mọc, Phu Nhu, Mã Tử
Hang Loa Kèn, Mường Pang, Bản Na… ơi!
Mỗi địa danh tắm máu xương đồng đội
Ác liệt nào như đất nước Triệu Voi!

Rừng Khẳm Thảy, tôi gọi tên các bạn
Hồn phách trẻ trai muôn nẻo tả tơi
Cho tôi được đưa bạn về đất Việt
Hãy hiện lên đi, từ lòng đất quê người.

 

Nguyễn Thị Minh Thắng

Giấc mơ về dòng sông

Có ngọn lửa cháy mãi trong em
có giấc mơ theo suốt cuộc đời
Giấc mơ về dòng sông!

Đủ lớn
để cuốn em đi
đủ rộng
để em vùng vẫy
đủ lãng mạn
để yêu em và em yêu
đủ chung tình
để cùng em đi tận cuối con đường
dẫu gập ghềnh sỏi đá
đủ độ lượng bao dung
để dịu vơi những cơn cuồng phong làm em nghiêng ngả
cứ cười hiền và vị tha cả lúc em nông nổi nhất

Giấc mơ theo suốt cuộc đời
cho đến khi em nhắm mắt
đủ để em mỉm cười.

 

Phạm Hồng Oanh

Mẹ

Năm mươi tuổi, chợt thấy già
Mẹ mong mỏi được làm bà ngoại thôi
Vậy mà năm tháng cứ trôi
Sáu mươi tuổi mới như lời mẹ mong

Hành trình cùng với long đong
Mẹ mang thân bống, thân sông, thân đò
Trời chiều thường đổ mưa to
Thơ con làm mẹ nhiều lo, ít mừng
Con chưa mang nổi phận mình
Cây cao mẹ lại trĩu cành quả non.

Bảy mươi sang dốc chon von
Làm sao biết được tuổi còn được bao
Ngọn đèn, ngọn nến cứ hao
Và cơn mưa cứ đổ ào như không

Mưa rồi tạnh, nắng rồi trong
Sau mây là mặt trời hồng lại lên
Giấu buồn đau, giấu ưu phiền
Bên thềm dáng mẹ bình yên mỗi ngày.

 

Trần Quốc Toàn

Từ bông hoa lụi tàn

Bông hoa nở trên bức tường bị bỏ hoang.

Buổi sáng những con ong bay đến để lấy mật
Buổi trưa cơn gió mang phấn hương
để gieo vào không trung
Buổi chiều từng cánh hoa rơi
trước khi ánh sáng mặt trời lụi tắt
Buổi tối những giọt sương lạnh ấp lấy bọc non
đang tựu thành hạt.

Vượt qua thời khắc giao mùa.

Những dòng suối chảy trên hoa
Những vì sao sáng trên hoa
Những chồi non nhú lên từ hoa.

Bóng tối lùi dần bình minh ló dạng.

Từ một bông hoa đã lụi tàn
Bức tường đầy những bông hoa mới nở.

Ở một bức tường hoang khác
Những khu rừng đang tái sinh.

Nụ hoa hồng tháng Giêng

Sương, một giọt
Chào người bạn nắng ấm
Trong khu vườn đầy tiếng chim.

Mưa, một giọt
Mẹ múc câu ca dao trong giếng nước
Đổ đầy nồi bánh chưng cho con mơ thấy mặt trời.

Chuông, một giọt
Trên mái chùa xưa
Con ngồi nhìn tượng Phật Di Đà
Mẹ thắp hương mùa xuân trên mộ tổ tiên.

Gió gửi cát bụi cho mây trắng
Sông gửi chiếc lá ủ mầm vào biển cả
Giấc mơ bếp lửa cháy đỏ trong đêm giao thừa.

Sương, một giọt
Mưa, một giọt
Chuông, một giọt
Trên nụ hoa hồng tháng giêng…

Kể cho mưa về nguồn

Kể cho lá nghe về đám mây đang bay
Có những cánh chim tự do ca hát
Về dòng sông chảy không chia biệt
Về câu ca dao ngủ giữa thung sâu.

Kể cho hoa nghe tiếng nói yêu em
Mà sợi tóc quấn quýt môi hôn
Đêm dẫu tối mà vẫn nghe hơi thở
Của ngàn cơn gió ngoài vũ trụ đang bay.

Kể cho mưa nghe về sự luân hồi
Tinh thể trời rơi xuống mưa nguồn
Lá cây dẫu mục vẫn làm phân cho đất
Em dẫu xa vẫn để lại môi hôn.