Chùm thơ của Nguyễn Thị Phước

1406

Bài ca của một con thuyền

Đã tự hứa, đã học quên, tập an nhiên,
cố neo thuyền vào bến
vẫn không thể thoát khỏi là mình.

Lại muốn căng lá buồm cũ nát
Lại muốn đón sóng triều mặn chát
làm vỡ mình bởi đá ngầm
tự băng bó
tự ru mình
hoan lạc trong nỗi đau
góp vào gió một tiếng hú gọi
thao thiết
man dại
đắm say!

Biết rằng sẽ trở về với những mảnh vỡ
vẫn khát ra khơi!

Nhật ký

Mùa
sóng say
người
gió say
hương.

Em đến biển
biết anh vừa đi.

Ngày
em hỏi biển về anh
Biển không nói, chỉ hát
Phải anh đã làm biển vui?

Đêm
em hỏi biển về anh
Biển không nói
chỉ thét gào…
Anh đã làm biển giận?

Em không được như biển
vì chưa bao giờ vui
cũng chưa bao giờ được giận…

Thư về Hà Nội

Hà Nội – bài hát nào cũng hay cũng cuộn thắt bao người nhờ những dại khờ, những đắm say mệt mỏi; chiều nay ngập lụt vì Thủy Tinh đòi nợ tình hay để đo lòng ta mong nhớ?
Hà Nội ơi! Ai đặt tên hoa sữa, ai gọi tên chim sâm cầm, ai xui ta gặp người bắt ta mơ Hà Nội? Mỗi bông hoa sữa rơi là rơi hạt sữa trời; là một người Hà Nội nhớ về ai đó. Có hạt nào rơi cho tôi không?
Hà Nội ơi! Lúc ngỡ sắp quên cũng là lúc nhận ra mình không quên được. Mà tôi có gì để nhớ?
Mỗi sớm nhìn những chuyến xe xuất bến cạnh nhà mình trôi về Hà Nội, tôi cố niệm chữ “an” mà hồn lạc miền giông gió.
Hà Nội ơi! Xin đừng bắt trái tim cạn kiệt tôi gánh nhịp đập lưu đày!

Nguyễn Thị Phước