Em không khóc

305

Nguyễn Quang Thiều

Những hạt cây

Có hai người trở về
Ngồi dưới tán cây cuối thu
Gió đang xếp lại từng phiến lá
Một người đi xa xếp đồ đạc của mình
Họ là những hạt cây thẫm đỏ
Tách ra từ chùm quả Thiên đường
Người gieo họ xuống cánh đồng nhân tính
Lời mọc lên tốt tươi trong ánh sáng vô bờ
Khi con mười tám tuổi, mẹ nói :
– Bền vững hơn vàng là kim cương
Khi con năm mươi tuổi, mẹ nói:
– Bền vững hơn kim cương là hạt cây
Dưới tán cây chiều nay hai người im lặng
Những hạt cây bên nhau chuẩn bị khai mùa
Và bầy chim mỏ vàng từ trời xanh đậu xuống
Tán cây vàng
Nhặt họ
Bay đi.

Âm nhạc
(Tưởng nhớ ngày mất của Bà Nội)

Những chiếc kèn bụi bặm và méo mó là của con
Những chiếc trống da mặt đã bơ phờ là của con
Những chiếc nhị còng lưng từ năm một tuổi là của con
Tất cả dâng lên thẳm xa, mê đắm
Mẹ ơi, con nhìn thấy bà nội con sau khói mỉm cười
Cỗ xe tang trôi mãi vào cơn mê
Những con rồng gỗ vảy vàng bay lên trong tiếng kèn, tiếng trống
Con nhón gót, cỏ may biền biệt trắng
Có ai khẽ khàng bế mãi con lên
Con muốn lẩn vào khăn áo đám ma quê
Con muốn đắp lên cơn ho của con tàn hương thơm và ấm
Con nhìn thấy bà nội mặc áo tơ tằm ngồi giữa ngàn ngọn nến
Bà rót một bình nước mưa trong để đợi con về
Chiếc xe tang rực rỡ – cái đồ chơi của con
Con đang mê mải chơi, mẹ có nghe thấy không,
con đang cười khúc khích
Nỗi cô đơn và con là hai đứa trẻ chán mọi trò dụ dỗ
Chúng con đuổi nhau dưới vòm cong của cỗ xe tang
Chúng con bay theo những lá cờ đuôi nheo và những lá phướn
Về gò đất cuối làng ta trong tiếng hát cầu hồn
Nơi con sẽ mặc áo lụa vàng ngủ trên một lá trầu cay thơm ngát
Nhưng nơi ấy chẳng bao giờ mẹ rửa mặt được cho con
Con yêu những chiếc kèn, những chiếc trống
và những chiếc nhị kia thổn thức
Tất cả cũng yêu con buồn bã, lo âu
Giai điệu cuối cùng của tình yêu này ngân lên
và khẽ khàng đặt con vào mặt đất
Rồi dắt con theo con đường hoa cỏ may nở trắng
Trở về nhà mẹ rửa mặt cho con.

Doãn Long

Thức dậy

Sớm mai
Mẹ nhóm lên ngọn lửa mặt trời
Hơi ấm bếp sàn ủ đàn con
Hạt bắp trên núi thơm bầu sữa.

Lũ con như ngọn mầm lớn lên từ hốc đá
Lúc cha khát mòn chân trên vết nứt mùa màng
Mẹ gùi một đời nợ nần khoai sắn
Xanh lên niềm tin bát ngát màu đồi.

Ý nghĩ cha vững nếp nhà
Tuổi thơ con lớn lên chín bậc
Mẹ cài then cả bốn mùa gió núi
Le lói yêu thương…

Bên bếp nhà mình
Không có mùa đông.

Ngô Hà Phương

Em không khóc
(Quý tặng người dân vùng bão lụt)

Em không khóc đâu! 
Em không khóc!
Bão lụt nghìn đời đâu chỉ một hôm
Bố mẹ em sinh ra
Và lớn lên suốt đời trong lặn hụp 
Biết bao người đã dũng cảm ra đi
Tất cả họ đều khắc vào tim một niềm tin sắt đá 
“Con cái mình rồi từ bão lụt lại lớn khôn!”

Dẫu chẳng bao giờ và mãi mãi chẳng bao giờ
Còn được sưởi ấm trong vòng ôm, lời nói 
và hơi thở trìu mến mẹ cha
Nhưng trong vòng nhòe nhoẹt đau xót 
                                     tiếc thương em vẫn còn
Xóm dưới, xóm trên
Làng trong, làng ngoài 
Quây quần, nâng đỡ
Và bao lá lành cả nước đùm bọc chở che!

Em phải mạnh hơn bão
Em phải cao hơn lụt
Em phải đứng lên bằng đôi chân cứng thẳng
Phải hiên ngang làm người dân quê ta

Em không khóc đâu! 
Em không khóc!
Nước mắt không thể nào rửa hết buồn đau
Giọt lệ của em cần nén lại
Làm vốn cuộc đời nuôi lớn mai sau! 

Hạnh phúc hái cho em

Trời sinh anh đôi tai
Trời sinh anh cả hai con mắt
Môi lưỡi mũi da run rẩy phập phồng
Rồi lại bắt anh tuổi đời đi vun vút
Với tay về phía em lại gặp gió ngại ngùng

Mùa xuân dẫu không còn xanh 
nhưng mùa hè thì cháy bỏng
Ngày đã thu 
nhưng trời vẫn nguyên màu xanh hy vọng
Cây lá nghiêng trao hoa sữa nồng nàn

Hãy thu ngắn cho anh chiều dài năm tháng
Hãy cùng chín trong anh độ chín mái tóc làn da
Để anh được tự nhiên và hồn nhiên 
hóa thân thành niềm yêu mật ngọt 
Thành một nhành hạnh phúc hái cho em!

Nguyễn Văn Nhuận

Cây cau

Đi đường xa ngoảnh lại sau
Bao giờ cũng thấy cây cau của bà
Cây cau đứng trước hiên nhà
Hồng tươi mái ngói cây xòa tán xanh

Nắng mưa bạc gốc cau lành
Như gian lao bạc tóc xanh của bà
Cau ơi! Đứa cháu nhớ nhà
Nhớ trầu bỏm bẻm miệng già nồng thơm

Một năm cau lớn mấy vòng
Phải bao lần đếm ở trong tay bà
Bậc thang thương nhớ đậm đà
Thềm cao đỡ nhẹ cho bà buồng sai

Lại thêm tốt mùa lúa khoai
Tháng năm là tháng năm dài nở hoa
Lớn lên cau nhé trước nhà
Để tôi trên bước đường xa nhớ về.