Người tình và con chó

600

Truyện ngắn của Zdravka Evtimova

VNTN – Nhà văn Zdravka Evtimova Zdravka Evtimova sinh năm 1959 ở Pernik, Bulgaria. Bà là tác giả 4 tập truyện ngắn và bốn tiểu thuyết in ở Bulgaria. Nhiều truyện ngắn của bà in tại Anh, Mỹ, Canada, Úc, Đức, và nhiều nước khác. Zdravka Evtimova là biên tập viên của tạp chí văn chương the M.A.C ở San Diego, California, Hoa Kỳ. Bà cũng biên tập phần truyện ngắn của các tác giả Bulgaria cho tạp chí văn chương Fiction of the Avant-garde của Anh. 


Vào buổi tối, con chó của nàng đợi ở cửa trước. Tên nó là Rain, những bước đi của nó vang lên nghe như mưa lăn xuống ô kính cửa sổ sau nửa đêm. Francois nghĩ chàng còn ở lại thành phố này là vì con vật. Nếu chàng bỏ đi thì Rain sẽ đói. Anna quên cho nó ăn và không tắm cho nó. Nàng làm việc cả ngày đêm với những truyện ngắn hay những bản dịch của nàng, và trong những cuốn sách nàng dịch sang tiếng Pháp đầy những chuyện tình yêu và căm hận. Ở nhà không có thức ăn, nàng nhìn vào máy tính như một con dơi, tóc nàng rối, những quyển tự điển của nàng vung vãi dưới bàn, trên nền nhà, trong hành lang.
Rain nằm ở góc nhà trên cái gối sờn nhìn nàng. Nàng nguyền rủa những câu văn dài và uống liên tục: hoặc là sữa trong chai hoặc bia đen – thứ làm cho mắt nàng long lên giống như mắt của một người bệnh. Nàng không để ý đến việc Francois đã về nhà; nàng rót sữa vào một cái đĩa cho Rain. Con chó ngửi đĩa, và bất chợt mắt nàng ánh lên vẻ nồng ấm. Thỉnh thoảng nàng cũng cho Rain bia, nó sủa, răng nó sáng bóng, hoang dã và bén.
Francois vào bếp làm xăng-uých cho nàng. Còn nhiều cái đĩa dơ trong bồn rửa, giày và vớ của nàng thì vương vãi khắp nơi trong hành lang. Nàng đi những đôi vớ khác màu và nàng đã mặc một trong mấy cái áo sơ mi của chàng, cái mà nàng thấy trước tiên. Thỉnh thoảng nàng cũng mặc cái áo da của chàng nữa.
Hôm đó nàng đã không thông gió cho căn phòng, và vào buổi trưa những bức màn được kéo lại mặc dù cửa sổ không lớn. Francois thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Chàng nhìn cái nhà kho đầy những chiếc xe đã qua sử dụng và cảm thấy sự căng thẳng rời bỏ cơ thể chàng. Chàng lại nói chuyện với ông Grandjean, chủ cửa hàng “Voiture – Vente et Achat” là người đã cam đoan với chàng hàng ngàn lần rằng người ta có thể mua những chiếc xe đã qua sử dụng rẻ nhất ở Brussels tại cửa hàng trung thực dù xoàng xĩnh của ông. Nàng dịch những cuốn sách của nàng và thở mùi không khí ủ ê. Lần này thậm chí nàng không thèm nhìn lên. Khi chàng đem cho nàng những cái bánh xăng-uých, nàng ngấu nghiến chúng, hầu như quên cả chàng, và Francois đi ngủ, tưởng tượng nàng lầm bầm gì đó qua hơi thở của nàng.
Rain đã quen với giọng nói của nàng và đợi bên cạnh nàng, nhìn vào những quyển tự điển của nàng, nhìn khi nàng chửi và nhìn cái máy vi tính cũ. Francois ngủ trên tấm nệm chung quanh là những đĩa CD, những tờ giấy và những quyển sách của nàng vương vãi. Quá nửa đêm, trong giấc ngủ mơ màng, chàng cảm thấy nàng nằm cạnh chàng. Nàng không đợi chàng thức tỉnh. Nàng hôn chàng dữ dội như thể trừng phạt chàng. Nàng yêu chàng mà không nói một lời rồi bất chợt gọi những tên của chàng tệ như những cơn mưa tháng mười một. Francois không thể sống như thế nữa. Chàng không chịu đựng nổi mùi không khí ẩm mốc đợi chàng mỗi đêm. Chàng ghét con chó của nàng và tình yêu của nàng: đó chỉ là một chút ánh nắng ló ra sau đám mây, để mặc chàng khao khát trong sương mù Brussels.
Chàng đã thử bỏ đi nhiều lần, nhưng Rain đi theo chàng, những bước chân của nó như tiếng mưa rơi trên vỉa hè. Francois sợ rằng một ngày nào đó con chó sẽ chết giữa những cuốn tự điển và những nhân vật trong các truyện của nàng. Nhiều lần, Rain chạy theo chàng từ xa sau vũng nước chung quanh nhà kho, phía sau những chiếc xe đã qua sử dụng nơi mà Anna đã đi dạo để kích thích cảm hứng trong không khí lạnh, ẩm. Nàng là một người ăn ít. Mặt nàng tái hơn và trơ hơn khi nàng lòng vòng giữa những chiếc xe cũ, không bận tâm trả lời câu hỏi của ông Grandjean tử tế – đó là ông già cao gầy người Bỉ mặc áo khoác màu xanh – là người muốn biết những gì ông có thể làm cho “cô nàng bé nhỏ của tôi”. Con chó mang mùa thu theo bước đi của nó và hầu như trời luôn luôn bắt đầu mưa lất phất khi Rain ra ngoài.
Francois ngờ rằng nếu chàng rời bỏ nơi đó, Anna sẽ không trở lại với cửa sổ ở hướng bắc đó, và ánh sáng máy tính của nàng sẽ đốt hết mọi nhân vật mà nàng đã sáng tạo.
Sẽ không có ai ở đó để mở cửa sổ và tống khứ không khí nặng nề những thành ngữ mà nàng ngưỡng mộ. Francois mệt mỏi vì tình yêu kỳ cục của nàng. Nàng ngủ trên ngực chàng, da nàng mỏng như gió, Rain nhìn họ, yên lặng, ngày càng khốn khổ, lông nó mỏng và rụng vì tuổi già.

Một hôm Francois bỏ nhà đi hẳn. Rain đi theo chàng, mắt nó long lanh trong màn sương. Thậm chí sau khi Francois lên xe buýt con chó vẫn chạy theo chàng, lông nó dơ và sờn. Francois sẽ ân hận nếu một người lái xe tải hay một người chạy xe mô tô cán qua con chó: con vật đã cảm thấy được hôm nay là ngày Francois sẽ ra đi. Hôm đó, Rain chạy theo xe buýt đến ga đường sắt. Francois lên chuyến tàu đầu tiên trên sân ga số 1 để đi Oostende, khu cảng ồn ào nhất của Bỉ mà chàng chưa bao giờ thích. Con chó tru lên và phóng theo đoàn tàu, nhưng chẳng mấy chốc thì bỏ cuộc và nằm thịch lên đường ray, yếu đuối và khốn khổ trong bộ lông thưa của nó. Francois thở hắt ra nhẹ nhõm khi con tàu chạy vào đường hầm và Rain biến khỏi tầm mắt, tiếng tru của nó hòa tan trong mưa. Hy vọng là nó sẽ không bị xe lửa cán, Francois nghĩ.
Về sau chàng thường gạt bỏ ý nghĩ về gian phòng lạnh lẽo đó, về khung cửa sổ nhìn ra dãy xe đã qua sử dụng và về vũng nước đen lớn chung quanh nhà kho. Chàng thấy máy tính của nàng phun ra những con chữ trong đêm, và không muốn nghĩ rằng bây giờ ở đó không ai làm những cái bánh xăng-uých cho nàng.
Nhiều lần, chàng muốn chạy về nhà, về chỗ những chiếc xe đã qua sử dụng nơi nàng có thể nói chuyện với ông Grandjean gầy guộc. Khi Francois nghĩ về người đàn ông đó chàng mừng rằng chàng sống ở một thành phố lớn ồn ào xa cách những truyện ngắn của nàng. Khu West Vlandren đơn điệu, những chiếc xe trên đường cao tốc, mùa đông và những đường hầm ngăn cách chàng với những cuốn tự điển của nàng. Francois ghét những cây cầu đưa đến con đường của nàng. Chàng cố ngăn chặn hồi ức về nơi đó, vì thế chàng mua một con chó và cũng gọi nó là Rain, nhưng con chó của chàng không có những mùa thu và màn sương yên bình trong mắt nó, và không có vẻ xác xơ như con chó của nàng.
Thỉnh thoảng Francois tự hỏi những gì xảy ra cho nàng, nhưng cuộc đời chàng đâu có nhiều để mà lãng phí. Dĩ nhiên, chàng tìm một người con gái khác khỏe mạnh và tươi vui. Nàng yêu chàng và không làm chàng nghĩ đến những cái máy tính cũ, những vũng nước đen và những dãy xe đã qua sử dụng. Điều lạ lùng là thỉnh thoảng chàng nghe được những hạt mưa rơi lặng lẽ trong những giấc mơ của chàng, rất lạ.
Đầu mùa hè, chàng vượt qua khu West Vlanderen trải dài giữa chàng và dãy xe cũ đã qua sử dụng. Chàng không đi vì công việc, thậm chí chàng không muốn gặp Anna. Có lẽ, sâu trong trí óc mình, chàng hy vọng có thể thoáng thấy nàng, thế thôi, không hơn.
Hôm đó, Francois ra khỏi xe tắc-xi, bình thản và dè dặt. Chàng đã có một việc làm tốt ở Oostende, chàng kiếm được nhiều tiền. Chàng hy vọng chàng đã quên con đường vắng vẻ nghèo nàn. Không thể được. Chàng biết rõ từng phân của con đường.
Chàng cảm thấy muốn chạy về tòa nhà nơi nàng cư trú nhưng thay vì vậy chàng đi uống một ly. Một ly brandy luôn luôn giúp ích cho chàng. Con đường cao tốc và những chiếc xe biến mất, cũng không có những con đường hầm. Ngôi nhà chờ đợi và vũng nước ở đó, lớn và đen như mùa thu. Đột nhiên chàng nghe tiếng mưa rơi sau lưng chàng. Trời đang mưa, thực sự trời đang mưa! Không có những trưa yên bình và những cơn mưa bạc nơi thành phố ở North See nơi chàng sống. Chỉ có những tấm thảm sạch, những món đồ điện mới, những quyển sách xếp gọn gàng và những bức tranh trong nhà chàng. Chẳng có quyển tự điển nào ở đó. Chàng đã nói với vợ chàng rằng, nhiều năm trước, chàng biết một cô gái, một dịch giả, và chàng đã nói về những nhân vật trong những truyện ngắn của nàng. Vợ chàng ném tất cả những quyển tự điển ra khỏi nhà họ. Nàng yêu chàng và chăm sóc chàng rất tốt.
Chàng thấy một dáng người. Một người đàn bà xuất hiện. Nàng quá gầy và trắng đến mức Francois nghẹn thở. Nhà kho yên lặng. Đột nhiên mưa ngừng rơi. Nàng là cô gái đẹp nhất chàng đã từng thấy.
Chàng chợt nghĩ đến ngôi nhà sạch sẽ của chàng với những tấm thảm, những quyển sách và tranh trên tường. Chàng nghĩ đến chuyến tàu sẽ đưa chàng về nhà. Chàng đã băng qua khu West Vlanderen để nói với tòa nhà có nàng ở trong đó.
Francois nghe được tiếng mưa rơi. Chàng không thể di chuyển và chàng biết đã có gì đó vỡ ra trong chàng. Khu vực rộng lớn West Vlanderen đã không giúp được gì. Rượu brandy cũng không. Những đường hầm đã mất. Chàng quay lại. Một con chó, gầy và yếu đi theo chàng. Người đàn ông cảm thấy muốn la lên. Lông con chó xơ xác và thảm thương nhưng chàng yêu nó. Con chó, có những bước chân đi như tiếng mưa rơi, đứng yên nhìn chàng. Có những buổi chiều nước Bỉ màu bạc trong mắt nó. Đôi mắt lóng lánh niềm vui, đôi mắt hạnh phúc vì Francois trở lại. Nhiều mùa thu và mùa đông Francois đã yêu con chó đó.
“Rain, Rain!”, Francois thì thầm.
Con chó run run đến gần chàng và để cho chàng sờ lên tấm lưng xơ xác của nó.
“Anna ra sao?”, Francois hỏi

Võ Hoàng Minh dịch (Từ “Anna and the Rain”)
Nguồn:http://www.wordriot.org/template_2.php?ID=1756