Nước mắt dòng sông

1335

 

Hà Thanh
(CLB Thơ Tháng Năm)

Thêm một mùa trắng bàn tay em

Mưa rơi
Mưa rơi…
Em ngồi nhìn trời mưa tầm tã!
Cơn gió heo may sớm về lạnh giá
Thổi vào, làm mưa rối tinh…

Em cầu trời
Sao Người cứ lặng thinh!
Mưa cứ rơi, cứ rơi trắng đất!
Khóm mười giờ ngập sâu dưới nước
Hoa không kịp báo thời gian…

Em ngồi như lửa đốt tâm can
Còn lòng xót xa, lạnh cóng!
Thương con chích bông ướt sũng
Đội mưa tìm mồi cho con…

Quanh em…
Chỉ có tiếng mưa tuôn
Và những cánh chim
Gọi nhau tìm về tổ ấm!
Bỏ lại khoảng trầm…
Em một mình
Và bao nỗi lo âu!

Ngày mai
Rồi tất cả bị nước dìm sâu
Con lũ hoang tràn về…
Cuốn đi hết cả!

Lại thêm một mùa…
Trắng bàn tay em!

Lương Hồng Liên
(CLB Thơ Sông Cầu)

Tặng anh mùa thu

Em tặng anh mùa thu
Có gió heo may gọi về nỗi nhớ
Nắng rót mật lên từng ô cửa
Chim ngói về bên vạt nếp vàng thơm

Em tặng anh mùa thu dịu êm
Khi trái đầu cành đung đưa vị ngọt
Thoang thoảng đâu đây
hương thơm cỏ mật
Thương đến nao lòng “Khúc hát sông quê”

Mùa thu vàng nhuộm vạt cỏ ven đê
Hương sen ướp khắp lối về, bến đợi
Trăng thanh khiết trong đêm sương vời vợi
Ký ức chảy về theo nhung nhớ mùa thu.

Nguyễn Thị Tuyết
(Hội VHNT thị xã Phổ Yên)

Nước mắt dòng sông

Con sông xưa chảy vào huyền thoại
Thắng giặc ngoại xâm
Ắp đầy sự sống
Trong veo
Câu hát trẻ mục đồng
Bì bõm
Những trưa hè
Tiếng cười tan trong nắng

Một thời xa vắng
Tôi trở về
Tìm lại ký ức xưa
Đâu còn nữa …
Hai bên bờ nhoài ra quán xá
Nước thải đổ xô
Lòng sông co đau quặn thắt
Nước đổi màu hay nước mắt dòng sông?