Có một thời như thế, Thái Nguyên ơi

2715

Phan Thái

Có một thời như thế, Thái Nguyên ơi

Có một thời đằm đẵm trong ta
Dãy phố nhà tranh lô nhô hầm trú ẩn.
Bài thơ cũng lên đường ra trận
Câu đợi chờ huyền thoại cả ngày xanh.

Thành phố nhọc nhằn đi qua chiến tranh
Những mảnh vá bạc màu vai áo thợ
Ngôi trường mái rạ rơm, liếp nứa
Con chữ mài trăng bên ngọn đèn dầu.

Ngõ nhỏ gập ghềnh thủng thỉnh bước trâu
Những thửa ruộng hai mùa khoai sắn
Phố khoác vai làng gừng cay muối mặn
Cánh cò chiều thả nắng dọc bờ tre.

Khuya khoắt đêm thắc thỏm tắc kè
Tiếng còi tầu vắt cong sương núi
Khấp khểnh đường trưa nụ cười lấm bụi
Xe đạp, cặp lồng lạch xạch vào ca.

Đau đáu miền kỷ niệm tháng năm xa
Lửa thép, hương chè bập bềnh nỗi nhớ
Nồng nàn em, nồng nàn gương mặt phố
Có một thời… sáng lên tinh khôi!

Nguyễn Hữu Bài

Thăm nhà tù Chợ Chu

Hương lan thoảng đường lên nhà tù cũ,
Đá rêu phong, lối nhỏ cỏ mọc dầy,
Trưa vắng, vỡ một tiếng chim lảnh lót,
Bóng áo tù như ẩn hiện đâu đây…

Đọc tên khắc trên bia, nhớ người vượt ngục,
Đường Khuổi Chao còn nhớ những bước chân,
Mẹ thường kể về chiến khu Nguyễn Huệ,
Tóc bạc phơ, ký ức vẫn thanh xuân…

Sân tập lính rợp bóng đa cổ thụ,
Dáng vươn cao như dáng đứng con người
Cây- nhân chứng của thời gian, thân phận,
Nhận dòng nhựa lành lá mãi xanh tươi.

Lê Hường

Hạ Long chiều mưa

Hạ Long
tôi đến chiều mưa
bồng bềnh
đảo đá như vừa khoả thân
sạch bong
bụi bậm phàm trần
cõi tiên
cũng ảo huyền ngần ấy thôi

Hạ Long
tôi đến mình tôi
ngoài kia
những cánh buồm trôi phập phồng
chợt say
như gã nhập đồng
thả thơ
vào chén rượu nồng với mưa

Hạ Long
tôi đến mộng mơ
rồng thiêng hóa đá ngẩn ngơ mắt người
một vùng nước biếc liền trời
em ở đâu
để mình tôi… chòng chành!

Trần Thị Nhung

Vậy là trăng lên

Phơi khô màu đắng góc vườn
Vỗ về bông cau nằm cả chiều mưa bề bệt
Dậy thôi
Mùa đã chớm thu
Những trái thị đỏng đảnh
chuốt vỏ mình thơm mướt.

Vậy là trăng lên
Rạng rỡ đốm hoa trên vai chú mèo trong sân
Nở nỗi nhớ quay quắt
Ấp úng xong một câu yêu thầm
Nằm nghe tuổi mình đỡ buôn buốt nếp nhăn.

Đi một vòng trái đất
Em lại gặp anh
Đêm thấy mình khác lạ…

…Cuống cuồng trăng
quên cách chiều đã từng êm ả trôi
Bàng hoàng mưa
quên việc chồng chéo mưu sinh lặn lội
Em dịu dàng trả lời đứa trẻ ngây ngô của mình
Về cha
Không phải bằng những bài tập nói dối.

Đem trái trăng bé xinh nở nặng lòng đêm tối
Giấu trong vỏ thị an lành
Nâng niu màu duyên nợ
Em gối đầu giường
Thơm niềm tin nơi anh.

Nguyễn Thanh Tuấn

Chạm vào mùa thu

Mùa thu chạm anh
Nỗi nhớ xé vụn khoảng trời pha lê cuối hạ
Cơn khát gầy rộc góc phố mênh mông
Vòm trời xanh run rẩy chiếc lá vàng
Hạt mưa mùa thu mịn màng như cánh hoa lan
Chút hương bay thẹn thùng qua ngõ
Khung cửa sổ lung linh những nụ hồng mướt gió
Bâng khuâng giao mùa…
Chạm tay vào mùa thu
Trái tim hồng và giấc mơ xanh đang đồng hành
cùng anh về chân trời tít tắp
Nơi có em bên những khóm dã quỳ còn thai nghén
Trời Cao Nguyên vẫn chưa hết chói chang
Con đường đất đỏ trườn qua những
sườn đồi nồng nàn sắc thắm ba dzan…
Những cô Sơn nữ gùi đầy ắp nắng vàng
đưa về thành phố
Còn anh đưa giấc mơ về căn gác trọ
Chờ em đến từ mùa thu.

Ngô Hà Phương

Cha tôi
Kính dâng cha mẹ

Đồng ruộng nghìn năm sinh ra cha tôi
Một con người vừa cao vừa thấp
Còng lưng nối ngày mà thẳng ngay chân chất
Hai vai nặng oằn, lòng cứ nhẹ tênh

Da tóc nhăn nâu thơm mùi nắng chải
Áo vải tư mùa bạc sợi bão giông
Chân nhẵn nhựa bùn niềm quê thấm đẫm
Tay nông dẻo gầy nuôi cả nước non

Đi suốt một đời, đường cày luẩn quẩn
Bữa mấy khi no vẫn không bỏ nghề, làng
Công việc ông bà, gia phong, luôn gắng sức
Sự nghiệp chừng nào cũng dồn hết cho con

Đồng ruộng nghìn năm sinh ra cha tôi!
Đồng ruộng nghìn năm sinh từ cha tôi!

Con sông quê mình

Con sông quê mình
lắng từ cát bụi
bóng mây bóng núi
chảy thành bức tranh

biền dâu xanh xanh
bãi cồn rau quả
cánh đồng êm ả
rộn ràng phù sa

con nước đi xa
lá rừng gửi biếc
nguyện dòng chảy miết
cho đời mát trong

con thuyền long đong
sóng ru dìu dặt
câu hò khoan nhặt
lở bồi có nhau

bờ đá hiu hiu
chiều chiều ra đứng
con chép, con chình
quẫy tràn nỗi nhớ.

Đỗ Thượng Thế

Không đề

Nắng buồn buồn heo may triền sông
Có ánh mắt đọng chiều thăm thẳm
Lối cỏ xao lời thầm
Cả cánh chuồn kim đạp nước

Có gã ôm đàn ngồi hát tình ca
mây nguồn biệt xứ
Có thuở nào về bên kia cây cầu
Cùng uống ngụm mùa thu
Trong nhau trong suốt

Cùng đốt cọng rơm vàng
Nghe phù sa tự tình với nhọc nhằn ấm áp
Cùng rạo rực trăng
Hơi thở nồng nàn trộn vào nhau hy vọng…

Những hàng cây những mùa lá rụng
Trên mỗi con đường…
Như đàn cá nô đùa suốt đêm giãy chớp
Bóng mưa dài bâng khuâng

Những bước chân tháng năm
Dầu dãi cõi người
Lại trở về đẵm doi cát bạc
Lại ra đi mang cơn khát ngọn triều.