Khúc chiều

438

Trần Huy Minh Phương

Khúc chiều

có đôi khi mình ngờ
sinh trong Nam mà thương ca trù,
nhớ chầu văn, mê hát xẩm
bữa đi ngang Long Thành
mà vương hồn sương sớm biếc
xưa như đã từng xưa lắm đó
mình hồ nghi mình đang đâu đó
trong cõi này
mà thật ra
đâu cũng cảnh và người đượm tình bay lên mãi
chiều nay nghe điệu xưa bay tít phía trời Nam
tiếng ngựa phi bốn vó cuốn chân mây
điệu lý, câu hò, lời vọng phu – ớ, người về chưa
giọt thương, dòng nhớ nhểu thành con sóng bạc
cát vo nỗi nhớ tròn Trăm Năm
hoài lang
hoài lang
ai mỏi mòn như sáo khóc giữa sông Ngân.

Tân Quảng

Đũa tre

Chẳng mơ ở chốn giàu sang
Chúng mình từ lũy tre làng sinh ra
Ơn nhờ tay mẹ tay cha
Vót nên tròn trịa để mà có đôi

Suốt đời mộc mạc vậy thôi
Chua cay nếm trải ngọt bùi có nhau
Thẳng ngay có cuối có đầu
Thảo thơm có trước có sau đượm nồng

Tình nhen cho bếp lửa hồng
Nâng niu gìn giữ bế bồng trên tay
Thế gian ai tỉnh ai say
Đôi ta mặn nhạt tháng ngày so chung

Thạch Đà

Về đây hoang vu

Về đây tắm sông nhẫn nhục
Về đây ca bài ca nguồn cội lênh đênh
Về đây sống như mây bay, như chim giữa đại ngàn
Về đây nghe tiếng chim như tiếng ngữ ngôn xưa
Về đây con cá quẫy hiểu tạp âm muôn đời
Về đây sau xôn xao phù du là tiếng côn trùng ru
Về đây sau bon chen ganh đua còn lại tiếng bãi bờ
Ta ngồi vỗ tay trong bóng chiều đi qua
Ta không làm gì thì ta vẫn già
Hỏi gốc cây để biết từng mùa đi qua.

Triết lý mỗi ngày

Tôi cần phải sống như một con bò
Trước những lời quăng đi ở trên đường
Trước vật giá leo thang
Trước những lời mè nheo
của người phụ nữ chung giường
Tôi không sợ tôi buồn mà chỉ sợ con bò buồn
Khi nó được xếp hàng cạnh tôi
Trong thời buổi rơm ít hơn sỏi đá
Mỗi ngày tôi không biết đang ăn cơm hay ăn rơm
Thay vì giận dữ, lo âu, phiền muộn
Bãi cỏ đời xanh cần một chỗ tôi ngồi
Không có ghế cần phải đi tìm ghế
Như hết đám cỏ này phải ăn đám cỏ khác thôi.

Võ Thị Kim Phượng

Tiếng rao

Chỉ còn lại
một tiếng rao đêm
Giữa thành phố nghiêng
và dòng đời xiêu vẹo
Thành phố lớn thế
mà không ôm nổi tiếng rao bé tẹo
Tiếng xé toang đời
rách toạc cả vô tri.
Mẹ dìu bước chân đi
Dìu tiếng rao chạy dài trong miền sống
Mẹ bán gánh đời
bằng tiếng rao nghịu ngọng
Bằng giọt mồ hôi
còn đọng khóe môi mềm.
Thành phố chảy vô biên
Đời của Mẹ chảy về đâu
giữa dòng người sâu thẳm
Giá mà ai cũng một lần sống chậm
Để nghe trọn tiếng rao Người
Tiếng của nguồn sống
mưu sinh.
Đêm vẫn đinh ninh
Thả màu đen lên ánh nhìn của Mẹ
Ngọn đèn loang cong mình soi khẽ
Giữa lạc loài
sót lại
tiếng rao êm.

Nguyễn Khắc Tới

Viếng nghĩa trang liệt sĩ

Sống chỉnh tề đội ngũ
Thác ngang dọc thẳng hàng
Lo hoàn thành nhiệm vụ
Nghĩ gì đến vinh quang

Những nén trầm lên khói
Quyện vào những nhành hoa
Là những bàn tay mẹ
Ve vuốt đàn con xa

Em tôi còn trong đó
Gọi tên chưa kịp ra
Lo chấp hành điều lệnh
Việc Nước hơn việc nhà

Còn bao nhiêu đồng đội
Bây giờ biết ở đâu
Khôn thiêng xin chỉ giúp
Bao trái tim còn đau…

Nguyễn Ngọc Minh

Bản nhạc không lời

Chị về thăm hoa bằng lăng tím
Ngắm chòm mây lơ lửng vuông trời
Trong sương sớm heo may đường phố
Chim thiên di mỏi miệng kêu lời

Chị về thăm hàng cây phượng vĩ
Gặp thủa mình áo trắng hôm xưa
Phượng hồng thắm đôi bờ vai nhỏ
Sân trường ơi giá lạnh về khuya

Chị về thăm lại miền hoa sữa
Thủa ban đầu lưu luyến vấn vương
Chùm lau bạc theo màu thế kỷ
Hạt ngâu buông thánh thót lưng trời

Từ buổi tiễn đưa tới bây giờ
Anh vẫn chưa lần về quê mẹ
Chưa hóa đá chị còn chờ đợi
Những đêm xa. Bản nhạc không lời.