Đọc Di chúc Bác

305

Hồ Ngọc Diệp

Đọc Di chúc Bác 

Bác không nói: “Tôi sẽ qua đời!”
Mà lại nói: “Đi gặp cụ Các Mác, Lê Nin”,
hồn nhiên, tươi tỉnh
Đã vang lên một cung điệu lòng:
yêu đời, hóm hỉnh!
Bởi Bác hiểu sâu: quy luật đời người!

Bốn năm ròng, viết, chữa, trau dồi (1)
Hiển hiện đấy bao nỗi niềm tha thiết
Điều đầu tiên Bác tiên tri, nước nhà sẽ thống nhất
Gieo niềm vui, khát vọng của bao người

Bác không muốn mình nằm trong lăng tẩm sáng ngời
Bác muốn hóa thành tro rải khắp miền Tổ quốc
Đó là điều riêng, cầu mong tha thiết nhất
Rất đơn giản vì Bác muốn chuyện giản đơn

Suốt một đời vì nước, vì dân
Khi nằm xuống vẫn chăm dân, chăm nước
Di chúc Bác như thác nguồn tươi mát
Tưới tâm hồn mọi thế hệ nay, sau…

(1) Theo hồi ký của đồng chí Vũ Kỳ, thư ký riêng của Bác, di chúc Bác viết, sửa chữa và tu chỉnh suốt hơn 4 năm bắt đầu từ ngày 10/5/1965, kết thúc vào ngày 19/5/1969.

 

Trần Thị Nhung

Về 


Không mang được gì về cho cha mẹ
Ngoài mấy chiếc bánh đa
Vài ba túi mì
Một hộp trám
Ba lô quần áo
Cùng nỗi tủi hờn từ những ngày mưa
trên đất người ảm đạm
Và cuốn nhật kí những đêm độc thoại của vân tay.

Cổng làng đón người về bằng xùm xòa tán mát gốc chay
Quả cuối mùa lòng đào đỏ
Bát canh muống của mẹ ngày nào còn duôi duổi trên môi
Thơm vị đồng gió
Dìu dịu tuổi thơ.

Ngoài bờ ao, cỏ mướt xanh sau cơn mưa
Bê vàng soi gương, thấy người lạ, xấu hổ chạy,
rúc mũi vào yếm mẹ.
Bao năm rồi, vẫn gầy gò thân mình bông hoa cỏ đĩ
Đẹp người, tên dở trong miệng lưỡi thị phi.

Bỏ rơi chiếc chổi cùn
Đàn cún nhỏ rồng rắn ra cổng đón người nhà hoan hỉ
Bước chân líu ríu tình thân.

Cha ngồi bên gốc cau, nhoẻn cười,
sửa vành cong xe đạp và cọ vết sơn
Con tíu tít chào
Ngước lên, thấy cao hơn trên thân cây hình
vẽ ngày thơ dáng cha, dáng mẹ
Nắng thì thầm trên giàn nho khe khẽ:
“Mang ba lô vào nhà, giấu vào kẽ tường
dăm ba chữ buồn tẻ
Đêm nhờ đàn mối xông”.

Hiền Mặc Chất

Thăm Lũng Cú – Núi Rồng

Chóp nón che non Việt
Đỉnh Lũng Cú – Núi Rồng
Cột cờ bằng sa mộc
Thuở trước thời cha ông
Nhà Tây Sơn đại thắng
Đã cho đúc trống đồng
Mỗi canh giờ ba nhịp
Báo chủ quyền non sông

Nay ta lên Lũng Cú
Đỉnh non cao điệp trùng
Rợp sao vàng cờ đỏ
Dân tộc Việt thủy chung
Vọng chóp thiêng muôn thuở
Thăm thẳm đôi Mắt Rồng
Ruộng bậc cao nguyên đá
Đổi sắc màu thang mây
Bốn mùa như biến ảo
Đã sinh tình ta say
Lên Đồng Văn Lũng Cú
Núi Rồng nâng ta bay…

 

Doãn Long

Niềm tin 

Tôi mở gói niềm tin
Cất giữ những hạt mầm
Để quên gác bếp
Lâu ngày
Đợi đem ra gieo xuống.

Luống cày nham nhở
Phù sa hạt rơi hạt đọng
Mọc lên mùa ngô mẹ khổ công tẽ hạt
Niềm tin hướng vào tấm lưng còng
Ngày mai đứng thẳng.

Mùa nối mùa
Niềm tin nhìn vào bát cơm dẻo hạt
Ở đó có mồ hôi nước mắt
Chưa cạn bao giờ.

Chỉ có niềm tin không mất mùa
Hạt mầm từ đất thành cây…

Võ Ngột

Cánh đồng lúa chín 

Đẹp nhất
là cánh đồng lúa chín
mướt mải tháng năm
tất tả tháng mười
mẹ phác thảo bằng mồ hôi
hai sương một nắng

Cả cuộc đời
bán mặt cho đất
bán lưng cho trời
mẹ nắn nót từng nhánh mạ
nâng niu mầu xanh nắng sớm
nuôi lớn màu vàng bát ngát mênh mông

Những bông lúa uốn cong
bầu lên mùa màng
rầm rập đi về muôn ngả
dâng hiến và hát ca…

Đẹp nhất quê nhà
là cánh đồng lúa chín
bốn mùa
in dáng
Mẹ ta.

Đặng Bá Khanh

Làng ơi

Làng mình thẫm bóng đa xưa
Người đi tát nước trăng đưa lối về
Vai trần khỏa nước ao quê
Hương sen ngát giữa bộn bề rạ rơm

Trâu nằm nhai giọt nắng thơm
Tiếng cây nứt vỏ khẽ đơm lá chồi
Câu hò ai thả chơi vơi
Mắt đêm sóng sánh giếng khơi trăng làng

Một thời giặc giã mưa chan
Mớ rau, hạt gạo sẻ san vơi đầy
Bao nhiêu thiếu nữ giờ đây
Đợi anh tóc đã như mây trắng đồng

Mải mê tìm chút danh công
Giật mình đã thấy chiều đông cận kề
Chân trời góc biển tái tê
Bước run ta lại tìm về, làng ơi!

                     
Nguyễn Thị Minh Thắng

Hội Lồng Tồng  về cùng em…

Hội Lồng tồng anh hẹn sao không về?
Định Hóa mưa lã chã
gió u u lên vách đá không ngừng

Nắng cài lên e ấp sắc chàm
tiếng tính, tiếng then giục giã
bản gần, làng xa
í ới í a
rần rật bước chân

“Noọng à! Noọng ới!
chài lừm tàng mừa dú tẻo noọng
tẳng tu rườn hết kin”*

Em ơi!
anh muốn hát trao duyên cùng em
câu si lượn nghiêng vách núi
gõ trời xanh
sà xuống suối Khuôn Tát
lặn vào lòng núi
vọng
ngân

Em quay trong hội
em chao trong mắt
quả còn vút lên
quấn đan giọng đàn
uốn mười đường núi
liệng chín tầng mây
người ơi!
bắt hồn vía
em

Về cùng em
dựng ngôi nhà nhỏ
trên đỉnh Đèo De
nhà căng như cánh diều no gió
đón bạn gần bạn xa
ta mời rượu chắt trong lòng núi
cùng nhâm nhi chén trà ủ hương trời đất
cùng ngẫm một thời trên bàn nứa chông chênh*

Khách đến không say chớ về!
————————-

*Tiếng Tày:Em ơi! Em ơi
Anh quên đường về ở lại em dựng cửa nhà làm ăn
* Bàn làm việc của Bác Hồ được ghép bằng nứa, là nơi Bác hạ bút quyết định chiến dịch Điên Biên Phủ