Vườn đêm trăng sáng – Nguyễn Hữu Quý

976

Lời khẩn cầu của các liệt sĩ 

Chúng tôi từng mười tám, đôi mươi
trai cứng cáp dẻo dai, gái mảnh mai chất phác
chưa kịp yêu đương đã lăn lốc trận mạc
chưa kịp trở về đã mãi mãi đi xa.

Chúng tôi hằng thương mẹ, nhớ cha
khi biền biệt chiến trường bặt tăm tích dấu vết
vì Tổ quốc nhận về mình cái chết
dù sự sống bao giờ cũng quý giá vô song.

Chúng tôi từng mơ làm vợ, làm chồng
sau mỗi tan hoang khét lẹt mùi đạn bom
khát thèm ấp iu đôi lứa
hòa bình, hòa bình, bao giờ mở cửa?
câu hỏi này đâu thắc thỏm của riêng ai!

Chúng tôi nào tin mình sẽ được đầu thai
trong những nụ hôn cuống cuồng, nóng bỏng
bao lễ cưới tưng bừng tuổi thanh xuân vắng bóng
chẳng tượng đài nào thấu hết nỗi đau đâu!

Chúng tôi mong đất nước hết khổ đau
mỗi người dân một hạt phù sa màu mỡ
niềm tin không bao giờ tan vỡ
ánh sáng cuộc đời thắp sáng tự lòng ta.

Chúng tôi ước ao cơm đủ bữa từng nhà
áo che ấm mỗi tấm thân em nhỏ
cầu bắc trên đục ngầu cơn lũ
lớp học vùng cao không hun hút gió lùa…

Chúng tôi mong ai đó chớ cợt đùa
trên số phận nhân dân và Tổ quốc
lời tưởng niệm xin thôi đừng thánh thót
hãy vì dân trong mỗi việc làm!

Trước giặc thù chúng tôi đã xả thân
đừng để hôm nay những linh hồn quặn thắt
lời khẩn cầu này vang lên từ lòng đất
xin được lắng nghe, xin được đáp từ,
dù chỉ một lần thôi!

Đỗ Thượng Thế

Vườn đêm trăng sáng
(Về TB hỏng mắt N.V.N cùng gia đình).

Ngày đó
Anh về 
Trên con đường
Lẫm chẫm bước chân lần theo ký ức

Về lại nơi vầng trăng mấy mươi năm trước:
Vầng trăng quả mọng rằm Thu
bỗng đau xé khuyết
một đêm bom xối
thằng bé mồ côi…
Và vầng trăng vành vạnh đầu Xuân
dần trôi về sáng
bối rối cuối làng
tiễn bước anh đi…

Rồi mấy mươi năm sau!

Mảnh vườn anh
cũng đến được ngày đơm hoa kết trái
trong rực rỡ ban mai
chim về ríu ran xây tổ
đêm mùa ngan ngát gió
trăng sáng trong vườn… và sáng trong hơn

Trăng sáng!
Xôn xao nhánh cành và hương chồi nụ nẩy
Nỗi anh vui mừng – trong – vườn – đêm – ấy 
Tay sờ từng ánh trăng…

Tô Hoàn 

Nơi bạn hy sinh 

Bạn hy sinh khi đôi bàn tay 
                   vừa vục vào suối nước
(Đạn quân thù bắn lén rừng xa)
Cơm vắt bên hông, bao đạn 
                                    choàng trước ngực
Máu bạn tôi thấm đỏ rừng già.

Bạn hy sinh, suối không tên để nhớ
Ngụm nước mùa khô trả giá mạng người
Chiều tháng tư đất trời hực lửa
Bạn ôm rừng già bằng tuổi hai mươi.

Bạn hy sinh, rừng không tên để gọi
Không có hoa viếng bạn lúc yên nằm
Nắng mù trời gió thổi
Sấm ì ầm đâu đó xa xăm.

Bạn hy sinh
Rừng không tên – suối không tên để nhớ
Tôi làm sao quên, tôi làm sao quên!
Chiều tháng tư xạc xào lá đổ
Mắt bạn khép vào suối nước vẹn nguyên.

Phan Thái

Bạn tôi còn ở chiến hào

Bến sông nắng lụa vàng mơ
Nối đau se thắt đôi bờ cỏ lau.
Vạch bùn phủ cỏ chôn nhau
Pháo cày tung những người sau lại nằm…

Chợt như mắt nắng ướt đằm
Buốt chiều sương vệt đạn găm hôm nào.
Lạnh hoang công sự hầm hào.
Từng đêm chỉ giấc chiêm bao bạn về.

Sóng lênh lang vọng câu thề
Ngàn lau chuốt sáng ngọn lê một thời.
Nén nhang quặn khói về trời
Câu thơ mầu máu thành lời gọi nhau.

Dòng tên để lại ngày sau
Tuổi xuân trên ngực mãi màu cỏ xanh.
Qua rồi khói lửa chiến tranh
Bạn tôi và cỏ vẫn hành quân xa!

 

Nguyễn Ngọc Minh

Bên sân tượng đài 

Đời sau ngàn vạn đời sau
Nước non huyền thoại ơn sâu nghĩa tình

Kiếp người xưa hóa tâm linh
Đem xuân vĩnh cửu hồi sinh quê nhà

Người đồng hành, khách phương xa
Dừng chân ghé lại chan hòa niềm thương

Người du lịch, kẻ hành hương
Bước lên thềm thắp nén nhang tạ từ

Người cao tuổi nét suy tư
Sinh viên hội họa nhà thơ đương thời

Mai vào hôn lễ lứa đôi
Hoa hồng nến đỏ nói lời tri ân

Bốn mùa cây cỏ thêm xuân
Mặt trời hoa nắng bên sân tượng đài.

 

Nguyễn Minh Trọng

Gọi bạn 
(Kính tặng hương hồn đồng đội,
hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên)

Tuổi xanh chung gửi đất này
Mồ hôi trộn máu, đạn cày đá tơi…

Gọi nhau mấy chục năm rồi
Hoa sim rưng rức tím đồi “Thịt Băm” 
Đất nào nguyên vẹn bạn nằm?
Pháo cuồng điên, núi đá thành “Lò Vôi…” 
Lính sư đoàn, tuổi đôi mươi
Tan vào đá, giữa tơi bời “Cối Xay…”
 
Bấy nhiêu, như vẫn vừa đây
Còn như quân bước những ngày sấm rung!
Chốt xưa dây kéo mịt mùng
Bạn ở đây, giữ đất rừng biên cương.

Linh hồn còn lẫn gió sương:
Đài thiêng đỏ mắt trầm hương gọi về.