Một số tác phẩm của tác giả Trần Thị Vân Trung

824

 

 Hoa bất tử

Em đi tìm hoa Bất tử

Chẳng tintrẻ mãi không già!

Nhưng lòng em hằng khao khát

Tình yêu Bất tử như hoa!

(Sa Pa, 1977)

 

Nguyện cầu

Khi vui – hãy vui trọn vẹn

Lúc buồn – xin nhớ tới tôi!

Hạnh phúc – mong Người giữ cả,

Khổ đau – xin xẻ làm đôi!

(Noel, 1980)

 

Mây trắng

Không Trung anh có nhớ

Chơi vơi – một cánh diều?

Mây trắng – xin dệt áo

Choàng bọc trái tim yêu!

(Phnôm Pênh, 1986)

 

Gửi chàng thi sĩ Thánh Tông

Xin được gọi là Chàng

Khi Người viết bài thơ lên vách đá

Nét chữ thảo hào hoa như sóng múa

Phút xuất thần thi tứ dạt dào tuôn

Tranh thuỷ mặc ngàn đời thiên nhiên tạo

Chàng đề thơ – biển núi mới có hồn

 

Em hình dung: Mắt sáng, mặt rạng ngời

Sống mũi cao thanh, môi hồng tươi trẻ

Chàng oai dũng và Chàng thi sĩ thế

Nét chữ này cũng được vẻ hào hoa

Lời thơ nào cũng sang trọng, nhân hoà

Hồn dân tộc sóng dâng đầu ngọn bút!

 

Chưa khi nào – câu “Non sông gấm vóc”

Lại kém thanh hơn vẻ đẹp nơi đây

Chàng là Vua- vương quốc đẹp xinh này

Niềm kiêu hãnh cháy bừng đôi mắt phượng

Lòng thi sĩ rưng rưng niềm cảm xúc

Vách núi này lưu giữ một hồn thơ

 

Năm trăm năm sau – Chàng chắc không ngờ

Mình phục sinh trong tim người thiếu nữ

Thời gian phủ bao niềm vinh quang cũ

Riêng – Người Thơ – trẻ mãi tận bây giờ!

(Quảng Ninh, 1993)

Có nỡ xa

(Tặng Th)

Có bao giờ nỗi nhớ thế này đâu?

Từ lúc có nhau – nhớ, thương, buồn,tủi…

Nỗi nhớ xót xa, cuồng điên, nhức nhối

Làm em dịu dàng, bé bỏng, khát khao…

 

Em cứ run lên – trong nỗi nhớ cồn cào

Cứ muốn nép mình dưới vòm ngực nở,

Cứ lả mềm đi như lá úa

Trong cánh tay Anh – khỏe, ấm, nồng nàn!

 

Có bao giờ nỗi nhớ miên man

Cứ mãi dứt day khiến em ngơ ngẩn?

Nếu biết rằng – nỗi nhớ đầy tàn nhẫn

Đến thế này – Anh nỡ đểxa không?

(Phnôm Pênh, 1985)

Bất ngờ…!

Bất ngờ – Anh như tia nắng

Chói chang tan lớp sương mờ

Quanh em rực lên như thể

Hào quang một thuở xa xưa…

 

Bất ngờ – anh thỏi nam châm

Hút em từ trong lòng đất

Khổ đau bao năm vùi lấp

Đưa em lên ánh mặt trời!

 

Khơi dậy trong em khát vọng

Đốt lên ngọn lửa tươi hồng

Rẩy run đôi tay tình ái

Bỏng trong ánh mắt, làn môi…

 

Em như một con người khác

Hồi sinh trong nụ hôn anh.

Trái tim mỏi mòn, tê dại

Bỗng nhiên sôi nổi, nhiệt thành…

 

Bất ngờ như Xuân lại đến

Qua bao sương giá mùa Đông.

Bất ngờ như hoa Đào nở

Trên cây… gầy guộc, lạnh lùng…!

(1987)

 

Khoảng cách cuối cùng

Khoảng cách cuối cùng làm ta đắm say nhau

Không có trong tay

– viên ngọc ấy cứ lung linh trước mặt.

Trái chín thơm hồng trong vòm xanh lấp lánh

Chẳng khi nào rơi xuống chạm môi anh.

 

Khoảng cách cuối cùng làm ta khát khao nhau

Mãi mãi trong nhau bao điều bí mật

Một ánh mắt, một vần thơ man mác

Cũng là niềm rung động cả tháng, năm…

 

Khoảng cách cuối cùng như một lát dao găm

Cựa quậy trong ta bao đêm ứa máu.

Khoảng cách ấy làm ta cháy bỏng

Mỗi khát thèm, hờn giận, đớn đau…

 

Nhưng chẳng bao giờ ta xóa

                                    – khoảng cách ấy đâu…!

 Hư không

(Tặng Thai Sắc)

Đã đành – không tri kỷ

Chỉ một – chút tri âm

– Tiếng đàn lòng ai gẩy

Có kẻ hiểu thấu cùng!

 

Kìa – Con đường danh vọng

Máu chảy hồng gót chân!

Kìa – con đường tình ái

Thăm thẳm, xa, trập trùng…

Hết nửa đời tìm kiếm

Mang về… một chữ không!

 

 Cười “vỡ ba gian gác”

Cay đắng “đầy đáy chung”

Đỉnh vinh quang – còn đó!

Đáy cô đơn – khôn cùng…

 

Xin dốc cạn bình rượu

Buồn, vui… cùng hư không!

(Thái Nguyên, 1999)

Mẹ ơi!

(Kính tặng hương hồn Mẹ kính yêu)

Bỗng một chiều Thu trời trở gió

Xao xác heo may, lá rụng tơi bời

Chợt thấy bóng ai như dáng mẹ

Tất tả chiều Thu – sương đẫm vai…

 

Thắt lại chiếc khăn hình mỏ quạ

Nồng miếng trầu cay thắm miệng Người

Dáng vội vã – “chân đi không đi bén gót”

Suốt cuộc đời – chưa một phút thảnh thơi!

 

Nuôi một đàn con – cha luôn vắng

Gạo chưa hết tháng – đã trơ thùng!

Một mình mẹ – chạy ngang, chạy dọc

Đầu làng, cuối xóm… lệ rưng rưng…

 

Thương con – mẹ toàn giành cơm hớt

Ăn miếng cháy đen tận đáy nồi

Mẹ thích đậu, rau hơn cá, thịt…

Bao miếng ngon lành – nhường cả chúng tôi!

 

Tháng ba, ngày tám – lo thắt ruột

Trong nhà gạo cạn, lúa đồng xanh

Sắn sượng, khoai khô… đành ăn tạm

Xót xa con – như muối xát trong lòng!

 

Mẹ ơi!

– Chúng con không thể nào quên được

Bao tháng ngày vất vả mẹ nuôi con!

Nay chúng con nhà cao, cửa rộng

Đau đớn thay – cha, mẹ lại không còn!

 

Hơn nửa đời người – con mất mẹ

Bỗng bơ vơ, côi cút giữa cuộc đời!

Cháu con đầy đàn vẫn không bù đắp nổi

Khoảng trống nàykhi mất mẹ

Mẹ ơi!

11/2009

 

Hoa đào xứ Lạng

(Kính tặng hương hồn Mẹ Đoàn Thị Tú Uyên)

Mẹ xưa – tiểu thư khuê các

Đã từng Á hậu Đông Dương

Bàn tay nõn nà búp ngọc

Mắt đen thăm thẳm, mơ màng…

 

Rời Tam Anh Trang theo kháng chiến

Mẹ là Hoa hậu Việt Minh

Mười ngón tay thon gõ chữ

Như đang lướt nhẹ phím đàn…

 

Duyên phận số trời đã định

Trai tài xứ Thái bén duyên

Xếp lại bao nhiêu mộng đẹp

Đảm đang thiên chức mẹ hiền!

 

Vất vả, thăng trầm đất nước

Bao phen chạy giặc, gánh con

Lên rừng – sắn, măng qua bữa

Gót sen rạn nứt, vẹt mòn…

 

Đôi vai xuôi tròn thuở ấy

Trĩu oằn gồng gánh ngược xuôi

Hàng xáo đêm khuya xay, giã

Tinh mơ – đã thấy bóng Người!

 

Cha đi công tác quanh năm

Nuôi một đàn con ăn học

Cuộc đời – với bao điều Được – Mất

Mẹ âm thầm – nước mắt lặn vào trong!

 

Mẹ đã đi vào cõi mênh mông

Hồn thanh thản bay trở về Xứ Lạng!

Có phải thế không?

 – Mà Hoa Đào cứ hồng tươi mãi mãi

 Và chúng con

– Lại thấy Mẹ về trong mỗi độ Xuân sang?

Xuân 2011

Con đường huyền thoại

Hàng vạn người con ngã xuống

Suốt dải Trường Sơn xanh ngắt, mịt mùng.

Bao vực sâu, dốc cao, đèo thẳm,

Bao núi, bao khe, bao suối, bao ngầm…

 

Như còn đâu đây – bao Sư đoàn yên lặng

Rồng rắn người, xe… rung chuyển núi rừng

Như còn đâu đây – bao Đại đội thanh niên xung phong

Tay cuốc, tay dao, tay đèn, tay vẫy…

Tiếng con gái trong như tiếng suối

Tóc biếc xanh, thơm ngát lá rừng…

 

Như còn đâu đây – bao tiếng nói, tiếng cười

Tiếng máy bay rú gào, tiếng bom rơi, cây đổ…

Bao đoạn đường nát băm như cơm bữa

Sáng lại thông xe – như có phép thần!

 

Văng vẳng đâu đây – rầm rập những bước chân

Hướng thẳng vào Nam – đêm ngày không nghỉ.

Đường Trường Sơn hôm nay – sao rộng dài đến thế?

Mỗi mét đường – bao máu đổ, xương phơi!

 

Có con đường nào như ở đất nước tôi

Xanh biếc cỏ cây, trắng mồ liệt sĩ?

Ngàn năm sau – rừng Trường Sơn vẫn kể:

Câu chuyện Con đường huyền thoại của chúng tôi!

(Đường Trường Sơn, 4/2011)

Ngọc đỏ giữa trùng khơi

(Viết tặng Côn Đảo anh hùng)

Tôi dón nhẹ chân trên cát

Tôi đặt mềm bước cỏ xanh

Tôi đi nhẹ nhàng trên từng viên đá lát

Những con đường rợp bóng bàng xanh

 

Hòn đảo chỉ gần năm ba kí lô mét vuông

Mà hơn hai vạn người nằm xuống

Mỗi tấc đất, mỗi gốc cây và trong từng hạt cát

Thấm đẫm máu – xương – da – thịt

Ông, bà, cha, mẹ, chị, anh tôi!

 

Hoa phượng nơi đây – như đỏ rực hơn

Vàng sậm hơn – Những trái bàng Côn Đảo

Hoa Giấy tím – tím đến nhói tim cả những người vô cảm

Và hàng dương xanh – xanh quặn thắt nỗi niềm!

 

Đến nơi này – xin hãy lặng im

Lặng lòng nghe tiếng của từng con sóng,

Từng khóm cây

            Từng hòn đá trên Côn Lôn sẽ kể:

            – Về “địa ngục trần gian” với “chuồng cọp”, “nhà bò”

Những tấm thân tơi tả bởi – khảo tra

Những bộ xương khô – kẹp trong cùm sắt

Máu bầm đen – trên tường nhà giam như vẫn nhắc:

Những trận đòn roi, tra tấn, đọa đầy

Của lũ “mặt người, dạ thú” nơi đây –

Suốt hàng trăm năm với những người yêu nước!

 

Suốt đêm tôi không ngủ

Chân trần đi trên bãi cát Hàng Dương

Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trên mặt đất

Khói hương thơm ngát, lãng đãng sương mờ

Trăng thượng tuần nửa thực nửa hư

Giây phút linh thiêng Âm – Dương giao cảm

            – Hãy thanh thản nghỉ yên

                        Hỡi những người chiến sĩ

DŨNG CẢM, KIÊN TRINH, SON SẮT, ANH HÙNG.

Đất nước hôm nay – độc lập, phồn vinh

Huyện đảo xinh tươi, cờ bay lộng gió,

Côn Đảo hỡi! Ngàn đời xin ghi nhớ

Mảnh đất anh hùng – NGỌC ĐỎ GIỮA TRÙNG KHƠI. 

(Côn Đảo, ngày 30/4/2012)

Trở về thư viện tác giả