Thơ của các thi hào Đức

189

Johann Wolfgang Von Goethe (*)

Thiên nhiên và nghệ thuật

Có vẻ như thiên nhiên và nghệ thuật chạy trốn nhau
Và đã tìm thấy nhau trước khi tôi tin là thế
Trong tôi sự hờ hững cũng biến mất
Hình như ngay lập tức cả hai đều quyến rũ tôi

Có lẽ chỉ với một sự cố gắng lớn người ta mới đạt được!
Và chỉ khi chúng ta dành hết tình yêu cho nghệ thuật
Thì thiên nhiên mdới lại tự do bừng cháy trong tim

Chúng ta cũng chỉ đạt được bằng tất cả sự sáng tạo:
Không cháy hết mình với đam mê
Thì khao khát thành công cũng vô ích

Ai muốn thành công thì phải nỗ lực hết mình
Người tài hoa chỉ thể hiện mình
khi vượt qua được giới hạn
Và chỉ có quy luật tự nhiên
mới có thể mang lại tự do sáng tạo cho chúng ta.


Friedrich Schiller

Cô gái đến từ nơi xa lạ

Một cô gái xinh đẹp, tuyệt vời
Xuất hiện mỗi độ xuân về
Trong thung lũng nơi những người
mục đồng nghèo khổ
Ngay khi đàn chim sơn ca đầu tiên bay lên tán loạn

Cô gái không sinh ra ở thung lũng
Người ta không biết cô từ đâu đến
Và dấu vết của cô đã nhanh chóng mất đi
Ngay sau khi cô từ biệt mọi người

Sự thân thiện của cô đã làm mọi người hạnh phúc
Và tất cả những trái tim đều trở nên trống vắng
khi cô rời xa
Đương nhiên sự thân thiết nơi cô
Đã làm cho cô không còn xa lạ trong mắt mọi người

Cô đã mang theo hoa và trái cây
Đã chín ở một nơi khác
Trong ánh nắng mặt trời nơi ấy
Trong cảnh sắc thiên nhiên thanh bình

Và cô đã phân phát cho mỗi người một món quà
Người nhận được trái cây, người nhận được hoa
Từ chàng trai trẻ cho đến cụ già chống gậy
Ai cũng có quà mang về nhà

Tất cả mọi người đều đã được cô chào đón
Nhưng có một đôi tình nhân đã đến bên cô
Và cô đã tặng món quà quý giá nhất cho họ
Đó là những bông hoa đẹp nhất.


Friedrich Gottlieb Klopstock

Nơi anh gặp em

Không gian đã làm anh cách xa em
Nhưng thời gian không chia tách được chúng mình
Những ai đã sống qua tuổi bẩy mươi
Trong đó có em, người đã gần thọ như thế

Meta, anh đã nhìn thật lâu ngôi mộ của em
Và gió thổi rì rào ngọn cây bồ đề bên mộ
Rồi đây cây bồ đề cũng sẽ rì rào với anh
Cũng sẽ rải hoa của nó xuống anh

Không phải anh! Đó chỉ là cái bóng của anh
Ở nơi những bông hoa bồ đề rơi xuống
Điều đó cũng giống như việc
Những bông hoa bồ đề đã chỉ thường xuyên
rơi xuống bóng của em

Sau đó anh nhận ra đó là nơi trần gian
Nơi em đã từng sống lâu
Sau đó chúng mình vui vẻ nhìn cây bồ đề rì rào
Tỏa bóng mát xuống mộ của chúng ta

Sau đó… nhưng quả là anh không biết
Từ lâu em đã biết điều gì
Anh chỉ biết rằng đó là những linh cảm rõ ràng
Bao quanh linh hồn anh!

Với những hy vọng tràn đầy hạnh phúc
Khi ráng chiều buông;
Với dự cảm vui tươi, tốt đẹp
Khi mặt trời lên!