Mùa gieo hạt

358

Đinh Ngọc Diệp

Xem tranh

Nghệ sỹ tạo hình đôi lứa
Hay chính ta bay, múa trên đường
Phút nung chảy hỗn mang trần thế
Tạc nhân sinh vào cõi vĩnh hằng.

Mẹ đã nhận nỗi đau sinh nở
Đặt ta vào cõi tạm chẳng riêng ai
Cầm sự thật ảo huyền như hơi thở
Gọi người trong kiếp đá bước ra đời…

Bạn

Ta gặp nhau ở lưng chừng con phố
Sông người.
Chia tay nơi cuối nguồn
Cửa bể.
Chiếc bánh đa vừng chỉ là cái cớ
Nước lọc say như rượu say
Dường như vật chất xa lánh phút giây này!

Dằn chén không, ngỡ rượu đầy
lại nâng ngang mày
Nào, cạn chén!
Không phải tráng sỹ lấy da ngựa làm chăn
Ta đã cùng nhau lấy phố hè làm chiếu
Đãi nhau cả khách sạn ngàn sao
Vỉa hè thông thống ra bờ bể
Nhìn trời xa không vướng mái nhà
Dải Ngân Hà gieo xuống từ ta!

Cũng từng lấy máu đổ bình xăng
Đường trường, gói mì tôm lót dạ
Ngòi bút thẳng ngay không dính bụi đường

Ngày mai tái ngộ khung trời khác
Nhìn cao xanh lại nhớ ra:
Sao hạt vừng gieo thơm nức
Nhá từng mảnh trời
         tan giòn như miếng bánh đa! 


Nguyễn Ngọc Hưng

Thằng rơm

Chiếc nón trắng
Mỏng manh
Sẫm sịt cùng mưa nắng
Rồi rạn quai
Bong lá
Bung vành

Tấm áo nâu
Vốn nguyên lành
Bợt bạc theo ngày tháng
Lại nhăn tà
Sổ gấu
Toạc vai

Không tị hiềm ai đố kỵ ai
Nay điện mai lầu sớm nhung chiều lụa
Manh áo tả tơi
Đội nón cời
Mải miết
Canh ruộng ngô ruộng lúa

Không ăn cơm chúa
Chỉ hít gió đồng
Biết xua sai vẫy đúng
Một thằng rơm hữu dụng
Neo giữ niềm tin
Hơn chán vạn bù nhìn
Thắt cà vạt
Múa may…

Như Quỳnh de Prelle

Selfie trên tường 

không phải bằng camera
không phải bằng những chiếc bóng
tôi đi xuyên qua những bức tường
xuyên qua những chiếc bóng
những ảo ảnh
định kiến
selfie trên tường
tôi nhìn thấy tôi
trên từng gương mặt
trên từng bức tranh cũ kỹ
trên những tấm hình người đã chết
ở các thế kỷ trước
selfie trên tường
tôi nhìn thấy tôi lộn ngược
trong giấc ngủ
trên chiếc giường ấm
tôi mơ những giấc mơ
vô thức về con người
tôi lộn ngược trong tôi
lộn ngược thời gian
bằng thế kỷ
bằng lịch sử
qua ống nhìn telecopes
tôi nhìn thấy người đàn bà nằm yên
người đàn ông tĩnh lặng
tôi thấy cả những xác chết
những hình hài
những quan tài bằng giấy
những thai nhi đang cựa quậy
selfie trên tường
tôi thấy cả loài người.

Lâu đài 

Trong lâu đài xưa
những bóng ma
những cô gái trẻ lõa lồ
bay trong không trung
lượn đi lượn lại trên đôi cánh
của tình yêu và tự do
và họ dính chặt vào những bức tường
sau những cuộc hân hoan
chờ cái chết
trên những mốc khô và ẩm mốc
những bóng ma hiện về
những cô gái trẻ lại hân hoan bay lượn
cả thân thể trần truồng
dính trên những bức tường khô
người đến thăm lâu đài
như bước vào cảnh giới hoan ca
âm nhạc
sự tưởng tượng
thời gian ngược lại
hay trong tương lai của cái chết
và những cuộc làm tình
không ngưng nghỉ
của những khát khao
trên những bóng ma
thanh xuân
thời gian
thời gian
nhắm mắt lại
và trở về thực tại
ra khỏi lâu đài
hoa và ánh nắng
trăng trên đầu xanh tóc bạc
thời gian thời gian.

Nguyễn Hải Yến 

Khi vắng mẹ 

Nhà như là của ai khi vắng mẹ
Bữa cơm chiều chẳng có nổi một bát cơm ngon
Nước canh từ hôm qua còn để lại
Vẫn trên mặt bàn ăn bao mùi vị chua lòm?!

Khi mẹ vắng nhà cái bếp tối om
Khi mẹ vắng nhà con gà như cũng ốm
Khi mẹ vắng nhà ấm chén đầy những cặn
Khi mẹ vắng nhà dép guốc cũng lung tung

Bao thứ việc không tên làm mẹ còng lưng
Chỉ lúc mẹ vắng nhà con mới biết
Cầm cái chổi, lau cái bàn, nhóm bếp
Thẳng lưng quen rồi nên cúi xuống là đau

Khi mẹ vắng nhà héo cả vườn rau
Bố như là ngọn đèn leo lét
Trong căn nhà ai cũng nghĩ đến những điều to tát
Trăm thứ việc không tên một tay mẹ sớm chiều

Khi mẹ vắng nhà con mới biết mình thiu
Trăm thứ việc chẳng còn là việc vặt
Con mới biết lâu nay mình như khách
Bao giờ mẹ về, con sẽ đấm lưng cho… 

Nguyễn Khoái 

Mùa gieo hạt

Những hạt mầm em rắc vào đêm
Lúc sao mọc trên trời xanh thẫm
Thành tre trúc bốn mùa anh mắc võng
Hóa lụa hồng may áo cưới cô dâu

Í ới gánh gồng tan trong thung sâu
Cánh đồng ánh lên từng đàn chim ngói
Cào cào bay xạc xào trong khói
Hương cốm thịch thình, tách vỏ xanh tươi

Những hạt mầm ủ chín trong tôi
Gieo trong bão trong bom gầm đạn xé
Để tươi mới những búp hồng tươi trẻ
Cho vững bền thoai thoải mãi triền sông

Gieo hạt rồi thấp thỏm chờ mong
Trầu cau phải lòng ai mà vấn vít
Mùa gieo hạt, mùa quấn nhau thắm thiết
Cứ truyền đời mãi thế phải không em!

Phan Tấn Duy


Những mùa con gái quê tôi

Những mùa con gái quê tôi
Bây giờ đã trổ bông đời – ấm êm

Những mùa năm trước chớm duyên
Giờ thì đã chín dâu hiền vợ ngoan

Bông quê liếp sậy lung làng
Bây giờ đã bén đò ngang chợ đầy

Còn tôi vẫn giang hồ ngây
Lặng nhìn nắng lọt kẽ ngày trôi

Thế nào muống cũng ra hoa
Giòng vừa sửa cải người ta trổ ngồng

Những mùa con gái sang sông
Ngẩn ngơ thơ bỏ giữa dòng xa xôi

Những mùa con gái quê tôi
Bây giờ còn một lẻ loi tiếc mùa

Ngoài hiên vừa rụng giọt mưa
Bên sông tiếng võng day dưa cứa lòng.