Người chở hoa đi ngang phố

17

Nguyễn Chí Ngoan

Một thoáng thương hồ

Ca nữa đi anh Sáu
Câu vọng cổ đặn đầy nhân nghĩa
Đêm chợ nổi bồng bềnh con nước
Bìm bịp kêu rớt nỗi nhớ nhà ngược miền châu thổ
Đom đóm đêm lạc bầy rực khát ngọn sáng mơ hồ
Cây bẹo trơ vơ cúi đầu uống cạn ánh trăng vàng
Đêm dựa vào trống vắng
Con chó cò thinh lặng trong mớ kí ức những cánh đồng
Cái chữ chao nghiêng nhịp đời mỏi mệt 
Thằng Út đứng nhìn ngôi trường mấy bận rồi thôi…
Có nỗi nhớ vừa gieo mình xuống vực
Cút rượu đế khề khà câu chuyện cũ
Nhịp song loan vỡ đêm gầy 
Khóa chặt nỗi buồn
Câu ca cổ xuống xề nghe mùi ác chiến
Anh Năm vỗ đùi đen đét
Ngất ngưỡng phận người chìm nổi long đong
Kiếp thương hồ rày đây mai đó
Bốn phương là nhà
Biết phương nào ngậm cười phương nào nước mắt
Sau ghe 
Thím Tư ngồi bó gối trên kệ thời gian 
                ngó về chân trời có những giấc mơ ngoan
Ghe thương hồ qua còn sót lại ánh nhìn
Sáng quê
Những chiếc ghe con theo dòng nước tỏa đi
Đời thương hồ mang vác nỗi nhớ nhà vào bờ bến lạ
Sóng nước chực đầy có chở nổi những khát khao?
Bác Hai cấm sào ngay bến cũ
Lúc quây ghe còn khoái chí cười hề
 – Lên bờ tao sống hổng có quen!
Chiếc máy lạch tạch chia đôi làn nước bạc
Tình thương hồ vun sáng một góc quê…

Đàm Khánh Phương

Mẹ

Đêm rợp vành nôi mùi lá sả
Tóc mẹ trùm xanh giấc ngủ con
Dựng một tòa hương hai mái rối
Ẩn trong mỗi sợi một linh hồn

Đêm trắng Trường Sơn nỗi nhớ nhà
Giặc vào mũi súng, vợ chờ xa
Ung dung nằm giữa chòm máy bạc
Tóc mẹ vào che giấc ngủ ta

Giặc cháy bốn bề, mình ở giữa
Đồng đội dìu ra từ trong lửa
Vết thương mát rượi tóc bay xòa
Bóng mẹ rập rờn trên khung cửa

Tôi có gì đâu, một mẹ nghèo
Nhưng là triệu phú của Tình Yêu
Lên cao vượt hết bao tầm núi
Mới biết hình kia – chỗ ráng chiều …

 

Sơn Trần
 

Người chở hoa đi ngang phố

Bất chấp mọi hỗn âm đang vây quanh
Để nghĩ suy trườn ra khỏi biên độ nhớ
Mùa đi ngang phố
Cùng nụ cười sớm mai.

Thả bình yên theo những cánh hoa ngậm sắc
Vòng thời gian qua các phố buồn.

Gói ghém hương mùa bằng nỗi khát khao
Bó hoa còn đọng sương giãi bày điều đơn giản
Cả búp tay măng một đời cần mẫn
Chăm chút tâm hồn luôn dậy sắc hương

Bất chấp mọi điều nhỏ nhen hiện hữu từng ngày
Đào thải, dửng dưng qua những lần chờ đợi
Đóa hoa vô ưu cười trước gió
Nở đến quên mình khi cuộc sống hàm ơn.