Thức với người thương binh hỏng mắt

269

Ngô Minh

Thức với người thương binh hỏng mắt  

Thôi anh đừng buồn tủi
chuyện nửa đời mình chẳng có ích cho ai
đi cầu tiêu cũng cần người dắt
ba lăm năm bên sông mà cách mặt sông
năm đứa con yêu chẳng nhìn được mặt
chúng lớn lên như xa lạ với mình
đồng đội xưa ai còn ai mất
đục lỗ thư hoài bạc tóc bặt tin!… (*)

Hãy kể nữa đi đêm cuối cùng anh soi mặt
sông quê không đáy soi đến đỉnh trời
có ngôi sao lặng nhìn anh lần cuối
và cùng anh lao vào đồn giặc
ngôi sao ấy dám tìm anh trong lửa
dám đợi anh trong vô vọng tháng ngày
dám gọi Nỗi Đau là Hạnh Phúc
mãi trong anh mười tám tuổi xuân đầy…

Xin anh đừng buồn giận
sông vẫn trong ngày mắt anh nhìn
chỉ thưa dần câu hò khoan chân thật
và lòng người như xa cách nhiều hơn
và nhiều hơn xăng xe bia bọt
và ít dần người biết thức vì sông!…

Mỗi ngày bao nhiêu điều không nén nổi
xin anh đừng trách tội sông
con sông lòng ta dòng trong vẫn chảy
về chân trời biển mặn ước mong

Hai giọt nước mắt anh
như chắt ra từ đá
rơi về tôi thăm thẳm đêm tìm…
 
————–
(*): Phương pháp viết chữ nổi của người mù

Nguyễn Minh Khiêm

Đoạn kết của chiến tranh

Cuộc gặp này tất cả là các mẹ
Với một tên gọi chung:
Mẹ Việt Nam Anh Hùng!

Khi nghe câu hát nói về nỗi đau
Nhiều mẹ khóc.
Người mẹ tuổi chín mươi
Đã rút khăn
Thấm nước mắt
Cho người mẹ tuổi bảy mươi.
Người mẹ có năm người con hy sinh
Đỡ người mẹ có ba người con hy sinh
Ngồi thẳng dậy!

Không có mẹ nào báo công
Không mẹ nào kể về mất mát
Tất cả các mẹ chỉ lặng im nghe hát.

Những ca sĩ gục xuống đầu gối mẹ
Những câu thơ lả xuống đầu gối mẹ
Tiếng hát rung trên đầu gối mẹ!

Các mẹ ra về
Hoa để lại phía sau
Quả để lại phia sau
Để lại phía sau hương thơm và vị ngọt
Các mẹ dìu nhau đi!

Tô Hoàn

Với xa xăm

Im tiếng súng người lính về với mẹ
Bước như say trên cánh đồng chiều
Màu áo bạc cánh rừng săng lẻ
Khuôn mặt gầy như đá màu rêu.

Người lính ấy có một thời để nhớ
Cùng bạn bè hát chót đỉnh Trường Sơn
Chung cơn sốt rung rừng bom tọa độ
Trận đói dài xiêu vẹo cả hoàng hôn.

Người lính ấy có một thời để nhớ
Tuổi hai mươi vuốt mắt bạn binh nhì
Giá ngày ấy có chừng vài lon gạo
Nhúm muối hầm, chắc bạn chửa ra đi.

Dù núi đổi sông dời, quên sao được
Măng đắng A Lon, sắn dẻo A Sầu
Đường tải đạn mùa nào em cũng ướt
Sông Thu Bồn cuốn xác bạn về đâu?

Im tiếng súng người lính về với mẹ
Ngôi nhà mưa tí tách chỗ anh nằm
Ngày giáp hạt rau đồng muối bể
Đêm chong đèn thao thức với xa xăm.

Trần Nhương

Lặng thầm nhân dân 

Lặng thầm chẳng nhiều lời vĩ đại, anh minh
Chân thật như khoai như lúa
Nuôi Đảng từ trong trứng nước
Chết thay cán bộ khi giặc truy lùng
Bao cuộc chiến tranh dồn người dồn của
“Thóc không thiếu một cân, 
                            quân không thiếu một người”
Khăn tang trắng mỗi mùa báo tử
Hiến đất hiến nhà
Ăn khoai ăn củ
Dành cơm cho cán bộ nằm vùng
Nhân dân là hậu phương
Là thành lũy để làm nên chiến thắng

Lặng thầm ra biển Hoàng Sa
Giữ biển đảo với tay không
Chỉ có lòng yêu nước
“Tàu lạ” đâm mất lưới mất người
Cá chết biển chết
Neo thuyền bến quê
Lặng thầm nhìn Formosa nhả khói lên trời
Dự án tư nhân, nhà nước
Ruộng vườn còn đâu
Lặng thầm bán trâu treo bừa
Nhớ một thời “Người cày có ruộng”

Hy sinh truyền đời
Cam chịu ngàn đời
Nhân dân gánh cả sai lầm lạc hướng
Nợ công lãng phí tham nhũng từng bầy
11 triệu công chức ăn lương
Lễ hội sa hoa phù phiếm

Phi công gặp nạn
Lại nhân dân thuyền gỗ cứu người

Nhân dân vĩ đại
Đừng kể công, ngạo mạn
Đừng hống hách vô ơn
Nhân dân lặng thầm
Lặng thầm bốn ngàn năm lịch sử
Bao triều đại suy vong
Chỉ nhân dân bất tử!

 

Lê Anh Phong

Nghe vọng cổ trước Đền Hùng 

Em gái Năm Căn lần đầu về đất Tổ
Cất bài ca vọng cổ trước đền Hùng
Câu hát ngân nga mênh mang tình sông nước
Đằm thắm mượt mà, thư thái chốn linh thiêng.

Xứ biền bãi phù sa bồi đắp hương thôn
“Ngón chân cái chưa khô bùn vạn dặm” (*)
Em tìm về chốn bọc hồng trăm trứng
Ân nghĩa, nâng niu hai tiếng “đồng bào”.

Câu hát của người đi mở cõi năm nào
Nghe hào phóng phương Nam đầy nắng gió
Mà thao thiết nỉ non niềm nhung nhớ
Lại đau đáu nỗi niềm cật ruột… đứa con xa.

Bao ý tình trong câu hát ngân nga
Xanh ngút ngát rừng tràm, rừng đước
Ngọt măng cụt Tiền Giang, thơm xoài Cao Lãnh
Nửa nước phương Nam theo câu hát tìm về.

Máu thịt ruột rà đất Tổ quê Cha
Cung kính linh thiêng giống dòng nguồn cội
Câu vọng cổ vang trên miền đất Tổ
Xoáy đọng tình người, hồn đất phương Nam…!

(*) Câu văn của Nguyễn Tuân

Hoàng Thị Hiền

Giấc mơ bên mẹ 

 Mùa hết mùa gối
Cỏ đứng lúa ngồi
Lá xanh lá đỏ
Cây cọc cây còi
Cãi nhau mặt mày rũ rượi

Mặt trời nung đá núi
Đổ xuống lưng mẹ
Còn con chơi với bóng râm
Bắt chú ve dạo vĩ cầm
Mộng mơ cùng đôi cánh gió

Mơ hạt lúa tự bò về nhà
Bầu bí sai như đàn lợn
Thùng gạo vơi lại đầy
Váy áo dây liền dây
Ngày chợ phiên, mẹ và con tay trong tay

Mơ bản mình bằng phẳng
To bằng chiếc mâm trời
Không cần phơi mây trắng,
Chỉ đường đi dễ thôi
Nối miền ngược miền xuôi.

Mặt trời leo đến đỉnh
Bóng tròn biến xuống chân
Quang gánh lịch kịch
Mẹ lặng lẽ bán tuổi xuân
Cho con thơ yên tâm ghép chữ nối vần.