Chùm thơ Trương Đăng Dung

265

Lên cao lên cao 
Lên cao lên cao, tôi nhìn thấy gì từ phía trên thành phố? Nhà chọc trời bóng đổ, sông oằn mình trôi như thể đã lâu rồi trời với sông không muốn nhìn nhau nữa. Lên cao lên cao, tôi nhìn thấy gì từ phía trên thành phố? Những hàng cây lá đỏ trong gió lạnh chơi vơi, như thể đã lâu rồi gió với cây không muốn nhìn nhau nữa. Lên cao lên cao, tôi nhìn thấy gì từ phía trên thành phố? Một cánh chim không tổ trên lớp lớp sóng người, như thể đã lâu rồi người với chim không muốn nhìn nhau nữa. Lên cao lên cao, tôi nhìn thấy gì từ phía trên thành phố? Những mặt người khốn khổ chen chúc dưới mặt trời, như thể đã đến thời người với người không muốn nhìn nhau nữa. Lên cao lên cao lên cao…

Bên mộ một nhà thơ 
(Tưởng nhớ bạn thơ Hollo Andras)

Nơi bạn nằm thung lũng dưới trời Âu
những ngọn gió qua đây mang đủ sắc màu
nước Hung mới
nỗi đau vẫn cũ.

Xưa, những người Hung lênh đênh, phiêu bạt
nay, những người di cư tìm đến nơi này
trước mắt là hàng rào dây thép gai
sau lưng là cái chết.

Thế giới vẫn không ngừng tiếng súng
đạn bắn vào con người trong chiến tranh
đạn bắn vào con người trong hòa bình
lớp lớp xương người làm cốt sắt
bê tông trái đất nặng nề quay.

Không có gì mới đâu, thi sĩ
mỗi ngày sống là một ngày thất vọng
từ Tây sang Đông
người sợ con người.

Hai mươi bốn năm rồi thêm một lần khóc bạn
giữa châu Âu bất an
tôi ngửa mặt nhìn Trời.

Sách của Gióp 

Tai họa bất ngờ ập xuống
những đứa con bị giết
những người bạn hiểu sai
nỗi đau này
như mũi tên
Đấng Toàn Năng bắn vào tim Gióp

Không ai tin Gióp là người công chính
Gióp oán hận ngày sinh
than thở phận người
trong mắt Đấng Toàn Năng
không có mặt trăng nào đủ sáng
không có vì tinh tú nào tinh sạch
loài người chỉ như sâu bọ
con cái loài người khác chi một loại côn trùng

Gióp ngước mắt nhìn lên các tầng trời
quan sát những đám mây di chuyển
âm phủ lộ ra
địa ngục không có màn che
trái đất treo lơ lửng

Khi quyền năng và sự khôn ngoan thiên thượng
của Đức Chúa Trời lên tiếng
Gióp không còn tự tin vô tội
Gióp ghê tởm chính mình
Và ăn năn trong tro bụi

giữa nỗi đau và đức tin
sợ hãi và quyền uy
Gióp thỏa hiệp.

Tin nhắn cho em

Đêm nay trời đầy sao. Điều gì xẩy ra nếu mỗi ý nghĩ của anh về em có thể nở một bông hoa?
*
Thế giới này không còn chỗ bình yên. Em là nơi anh tị nạn.
*
Kỉ niệm cứu rỗi chúng ta, nó lưu giữ thứ ánh sáng làm cho gương mặt ta mãi mãi là gương mặt con người.
*
Anh muốn em là quá khứ để anh sống bình yên trong hiện tại; anh muốn em là hiện tại để anh hi vọng vào tương lai; anh muốn em là tương lai để kí ức anh tự do bừng sáng.
*
Đêm nay trời đầy mây. Điều gì xẩy ra khi ký ức không cất giữ cuộc đời ta an toàn nhất?

Sách của Giô – na

Nếu Giô – na rao truyền sứ điệp
về sự hủy diệt của Thành Ninive
Thành Ninive vẫn vẹn nguyên

Nếu Giô – na không rao truyền sứ điệp
về sự hủy diệt của Thành Ninive
Thành Ninive vẫn vẹn nguyên

Tin tưởng Thành Ninive sẽ không bị hủy diệt
Giô – na không rao truyền sứ điệp
tin tưởng Thành Ninive sẽ bị hủy diệt
Giô – na rao truyền sứ điệp

Giô – na rao truyền sứ điệp
Thượng đế thì cười