Mai Châu

243

Ngẫu nhiên mà thành 

Ta là vị khách không mời
của tiếng sếu kêu khuya
Tiếng sếu đã mất hút trong thinh không
Còn ta thì ngồi đây một mình với vầng trăng tà
Nhìn xuống Vịnh Hạ Long mà hỏi
Ngươi đang bị lấp dần,
100 năm sau liệu có còn không?

Sương bỗng phủ mờ những dáng núi xa
Ánh trăng đã chết trên ngọn cây xà cừ
Thành quách 100 năm cũ, bây giờ có còn gì đâu
Một nhành lau trắng hoang vu cũng bị nhổ đi rồi

Tiếng sếu kêu khuya ơi
Em đã ở phương nào
Ta không sao ngủ được
Vẫn một mình ngồi đây
Lòng ta đầy gió
Xao xác những ngôi sao rụng…

 Mai Châu

Bản Lác cây cao, nhà sàn chênh chếch nắng
Mường Hịch khe sâu, khói biếc bay lên trời
Váy áo xập xòe chợ thổ cẩm
Em gái nghiêng ô che một nửa nụ cười
Che vòm ngực mởn mởn xanh
Mùa xuân đã đến rồi

Bạn từ đâu đến, ta không biết
Đến đây, buồn vui đều tan hết
Vít cong cần rượu, là cái bụng sướng ngay…
Ới giời ơi
Con cái nhà ai mà xinh thế
Em ăn xôi nếp thơm mười ngón tay…

Em có hiểu vì sao 

Có lẽ vì vành trăng non mong manh dịu êm
Tỏa ánh mơ hồ trên cành cây cao…
Em có hiểu vì sao
Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…

Có lẽ vì hơi thu lạnh lùng luồn qua áo em
Cái hơi thu nâng vòm đêm lên cao…
Em có hiểu vì sao
Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…

Có lẽ vì tiếng sếu kêu khuya, một tiếng thôi,
vu vơ trên thẳm xanh
Không khí chia li nhuốm đầy trời cao
Em có hiểu vì sao
Mà ta nhớ thương nhau đến tận bây giờ…

 

Trần Nhuận Minh