Giấc mơ cá

449

Giấc ngủ 

Tôi đi qua đêm bằng giấc ngủ
có tiếng tuổi thơ nô đùa dưới trăng 
óng ánh bầy con nít.

Giấc ngủ làm tôi trẻ lại năm mươi năm 
bà tôi, bố tôi, mẹ tôi, các em tôi đông đủ 

Bà nhai trầu bỏm bẻm 
bên chiếc bình vôi cười trắng xóa
bố ngồi vẽ thuyền 
bên cánh buồm lim dim gió 
mẹ hát ru 
bên những đứa trẻ vừa thức vừa ngủ…

Tôi đi qua đêm bằng những ký ức mỏng như gió 
lũ chuồn chuồn chở bầy trẻ bay cao 
chiếc bánh mặt trăng thơm mùi bột nếp 
tỏa sáng đám mây trời 
cánh đồng đi xa trở về mang theo bập bùng tháng chạp 
khói làm cay mắt lũ trẻ trâu sưởi ấm áp mùa đông.

Năm mươi năm sau, ô kìa, vẫn thế 
giấc ngủ không hề gợn một nếp nhăn. 

Góc chiều 

May, ta còn một góc chiều
để ngồi lắng lại những điều đục trong
cuộc đời chẳng mấy thong dong
khi trăng sao rọi, lúc rong rêu nhiều
ai hờn ghét, ai thương yêu
sum suê đôi vụ, hoang tiêu mấy mùa?

Trời cho như thế, cũng vừa
nhục vinh nếm trải, được thua qua rồi
nay còn em với ta thôi
giàu nghèo chi cũng có đôi bạn bầu
góc chiều chăm chút cho nhau
kẻo đêm đầy gió, kẻo đầu sương bay.

Hạnh phúc còn được trông cây
heo may lá rụng xuống tay đồi mồi
tóc xanh đứng ngắm chân trời
hoa râm ngồi nhặt hoa rơi bên đường
kia kìa, cái ả gió suông
hoàng hôn chưa tới đã buông mõ chùa…

Giấc mơ cá

Những đường bơi được bảo hiểm bởi con người
yêu biển như yêu ngôi nhà mình
tuyệt giao các toan tính sặc mùi tiền bẩn
nâng niu sự trong sạch mênh mông

Không bị bức tử bởi sự đầu độc
từ bấy nhiêu thải xả nhân danh hiện đại khi nổi, khi chìm
và những thặng dư được ém nhẹm chia đều

Cá không biết kêu
nhưng cá biết khóc
nước mắt cá chảy ra từ hốc mắt ngư dân
làm nứt nẻ con thuyền mắc cạn
đờ đẫn dọc những bãi ngang quê nhà.

Từ biệt dòng hải lưu trở nên bí hiểm
không gì tức tưởi hơn khi chết mà chưa biết vì đâu
cá đau một
biển đau mười
ngư dân đau một trăm
đất nước đau một nghìn…

Những con số đau lấp dần thế kỷ ung thư và nhu nhược
sự phân hủy không bắt đầu bằng trầy xước
di căn mùi hôi tanh
dằng dặc đến mai sau!

Vọng những đường bơi lộng lẫy trăng sao
kèm theo giấc mơ của muôn loài cá
con thuyền biết ơn sự hiến dâng đẹp đẽ
cất lên bài ca phục sinh sau giọt giọt mồ hôi
như một phần biển cả
hóa thân! 

Nguyễn Hữu Quý