Trang thơ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3

649

Đinh Thị Thu Vân

Sau những giấc mơ buồn 

sau những giấc mơ buồn làm ướt nhàu mép gối
sau tất cả rã rời của đêm tối cô đơn
tôi ru ấm trái tim mình 
                   bằng khoảnh khắc tự choàng hôn
này mái tóc, này bàn tay… tôi hôn tôi lặng lẽ
sau giấc ngủ đau, ngày vẫn non màu lá
hương vẫn hương, gió vẫn gió vô cùng
tôi chẳng trách đời tôi phai nhạt nữa
những bạc lòng xin gửi lại phía hư không!
tôi choàng hôn tôi… cho thấu hết nỗi quạnh lòng
chiêm bao ấy dẫu nao buồn, tôi van tôi đừng xóa
nhớ và nhớ…, và đau…, đau 
                          cho hết niềm đau chan chứa
tôi cày nát cày sâu cho thấm đẫm hoang tàn!
sau ngộp đắng của đêm, tôi rồi sẽ như ngọn gió, 
                                                    mãi mơn man
nào đâu chỉ là thương, đâu chỉ là yêu,
                                           đâu chỉ là xao động
đâu chỉ là trao, đâu chỉ chờ đón nhận
sau trĩu nặng bứt rời, tôi sẽ sống, mặn mà hơn
tôi trải cạn đời tôi sau những giấc mơ buồn
đêm lỡ rạn, thì ngày ơi, xin mượt sáng
phút lịm chết, tôi đền lại tôi 
                        bằng ngàn giây nao nức sống
những ngàn giây hơi thở quyện ngàn say…
tôi-sống-cạn-cùn-tôi, dẫu có thể mai này
lại là những đêm đau những chiêm bao
                                        ướt nhàu mép gối!

Hoàng Thị Hiền

Cánh cò qua cơn mưa 

Chị muốn về
Thả mái tóc trong vườn mận trắng
Rũ nỗi buồn theo mây tan khi mặt trời lên
Em đếm những sợi còn xanh
Ngả trên đôi vai gầy run rẩy
Đã qua một mùa tê tái
Chị ơi!
Chúng ta không còn đôi mắt trong veo 
                                        nhìn nhau ngây dại
Mảnh trăng đơn lơ lửng ở trên đầu
Hốc mắt chị thăm thẳm canh thâu
Bao giờ gió hong khô gò má?
Đường kinh kệ giảng nhẹ nhàng nhân quả
Hoa rụng theo sông cho trái nhỏ hình hài.

Chị muốn về
Em đợi câu hát giêng hai 
                   cất lên xuyên đêm dân làng mở hội
Chị ngân đoạn đầu, em bè điệp khúc cuối
Cha đã sống lại dải đồi biên giới
Bằng rừng thông phủ kín vết thương màu đỏ ối
Chiến tranh lùi xa nhưng đất đai 
                                          nhức nhối tận bây giờ
Chị ơi về
Nằm nghe mẹ ru
Cánh cò cõng điệu Pựt lằn qua núi
Chị dắt em lên đầu nguồn con suối
Đón cánh cò từ phía cơn mưa.

 

Lê Khánh Mai

 Xanh

Người lặng lẽ thắp lên tín hiệu xanh
và tôi bừng thức
như chiếc lá thu tàn
tái sinh diệp lục
dòng suối quạnh hiu nơi núi thẳm hoang vu
vươn mình cất lời ca đỉnh thác
tôi vớt mảnh trời xanh dưới đáy hồ
che đời qua bão táp
tôi níu được những câu thơ vụt hiện
khi chúng đang lao nhanh về phía tuyệt mù

tôi hạnh phúc trong đơn độc
ân hưởng muôn giai điệu mê đắm thanh cao
muôn ánh sáng dịu dàng lấp lánh 
                                            trong màn sương ảo ảnh
tôi yêu cái khoảng cách mơ hồ lọc tôi đến trong veo
và độc chiếm không gian bình yên tự do tận hiến

cám ơn Người thắp lên tín hiệu xanh
biểu tượng của cái đẹp
sự cứu rỗi
cho tôi tin những vẻ đẹp vĩnh hằng
vẫn xanh thắm trong hồn hoa, cát bụi.

 

Nguyễn Thanh Huyền

Mưa

Tháng ba dồn tiếng sấm
Mưa gõ ròn mái hiên
Trong gió về bề bộn
Cỏ vẫn xanh thật hiền.

Cúi đầu gạt lụy phiền
Nhìn sâu vào đáy cốc
Màu nước như trong hơn
Vẫn đượm mùi thảo mộc.

Cuộc sống dù khó nhọc
Vẫn ắp đầy niềm vui
Nghe tiếng ai cười nói
Lòng sao nghe ngùi ngùi.

Xuân tàn mùa thật rồi
Cành xanh tràn lộc nõn
Chim hót lên trong mưa
Không ngại mình bé mọn.

Ừ thôi, là lựa chọn
Sống một đời bình yên
Chỉ mong trong mưa gió
Cỏ vẫn xanh thật hiền.

Trần Mai Hường

Thơ cho người cũ

Tưởng như chưa từng gặp lại
Giấc mơ em tự thuở nào
Một chiều mắt môi ướp mật
Quỳnh hoa cưới khúc chiêm bao

Em một thời dâng sóng nhớ
Chìm sông anh lạc lối về
Anh một thời thiêu thân ấy
Lửa tình nhấn ngụp dòng mê

Mình đã để dành lâu lắm
Khắc giờ ngùn ngụt trong nhau
Câu thơ một thời khản giọng
Một thời bão nổi ngàn sau

Bao nhiêu ngày xưa gom lại
Trả anh nguyên đán tinh khôi
Giấc mơ em chiều ngược dốc
Mùa xanh còn đẫm hương người…

Minh Hằng

Sáng nay ở biển

Bà già lưng còng, chân run
Ông lão hom hem, lẩy bẩy
Bà níu ông làm cây
Ông vịn bà làm gậy
Hai cặp chân rung rẩy
Đạp sóng trắng, ra xa.

Bà dịu dàng
Ông khéo ngã
Ông thều thào
Bà cẩn thận nha.

Sóng khom người chào bàn chân quen
Mặt trời xoa ngón tay lên nếp nhăn sâu
Bình minh đổi màu
Tím sẫm
Cát mênh mông yên lặng
Biển người thinh im

Đôi bạn già áp mặt vào nước
Tóc người tóc biển một màu.

Rồi họ hút về làng chài xa ngái
Đầu chui chúi không một lần ngoảnh lại.

Đất đã gọi, dù biển còn ngóng đợi.

Nguyễn Thúy Hằng

Mùa đợi

Tháng giêng
Cong cong ngón chân
con bấm vào mặt đường lầy lội
Đến trường với túi ngô mẹ rang còn nóng hổi
Mưa bụi giăng dày
buốt cóng tuổi thơ con.
Góc vườn nhà mình ngơ ngác tím hoa xoan
Mong manh giấc mơ ấm lòng giữa ngày giáp hạt
Cụm dong riềng đầu hè mới nảy mầm xanh ngắt
đã thập thò ánh mắt chờ trông.
Tháng hai leo heo
lúa chưa kịp trổ đòng
Mẹ buộc bụng ngoài đồng mò cái cua còng, 
                                                            dăm con ốc đá
Cha thắt lưng ngược sông rẽ đêm gió cả
Quăng mảnh lưới vá trăm lần mong gỡ nỗi đầy vơi.
Tháng ba
hoa gạo đỏ gắt trời
Chị lượm cánh hoa rụng tơi bời trên vệ cỏ
Gieo ánh mắt ngổn ngang vào cánh đồng 
                                                           ngun ngút gió
Chao nỗi niềm về
ủ kín vào đêm…
Tháng tư
Vang tiếng sấm rền 
Đồng làng chao nghiêng phất cờ mở hội 
Em yếm thắm môi hường tròn đầy mùa con gái 
Bông lúa trên đồng trĩu hạt chờ mong
Lời hẹn mùa màng ăm ắp nắng 
Tháng năm…