Thơ Hoàng Xuân Tuyền

294

PHÚT BÙ GIỜ CỦA CUỘC CHƠI DƯƠNG GIAN

– Sao chỉ còn cái tối cái tồi cái tội ?

Cái Tôi của tôi đâu ?

Tôi mất Cái Tôi rồi !

– Ai nhặt được

ai  lỡ cầm nhầm

thì cho người ta xin.

Ai bỏ tiền mua

thì làm phúc làm ơn

cho người ta chuộc.

– Tôi mất Cái Tôi rồi !

Cái Tôi của tôi đâu ?

– Này những tay móc túi

hay những kẻ cướp đường :

cuộc sống dương gian

mỗi người chỉ một

mỗi người riêng một Cái Tôi

thó đoạt của người ta

làm gì

thứ ấy

trả đi thôi.

– Làng nước hỡi…

Bớ người ta…

 

– Cái Tôi

mỗi người tạo dựng

cuộc đời định danh

nào phải phần quà tài trợ

gói sẵn

tất tật

chia đều.

Mất ?

Thương ơi! 

 

ĐẠI LỘ

1

Píp píp

Đón đầu.

Quý ông trâu, quý ngài trâu thân mến!

đây – đại lộ Rồng bay

đường xe hơi trăm cây số mỗi giờ

không tiệc tùng, không hội nghị

duyên do gì mà đứng ngẩn, đứng ngơ

luật giao thông bỏ ngoài tai lá mít?

Píp píp

Tai lá mít không thèm động đậy.

 

2

Píp píp

Đi tắt.

Quý cô trâu, quý bà trâu thân mến!

đây – đường cao tốc lên khu công nghệ cao

không bán hàng hạ giá, không lễ hội thời trang

dù đi đâu về đâu xin gọn đít lồng bàn

cho xe tôi qua với!

Píp píp

Đít lồng bàn nguây nguẩy giăng ngang.

 

3

Píp píp

Kính bà trâu nguyên là đầu cơ nghiệp

Thưa ông trâu cựu chủ đạo kéo cày

Thế giới phẳng chúng mình cùng tiến bước

Lối văn minh không đi đứng thế này.

Píp píp

Tai lá mít không thèm động đậy

Đít lồng bàn nguây nguẩy giăng ngang.

Píp píp píp

Stop! No píp píp!

Thôi thì hát váng trời câu nghé ọ

Trâu là ai mà ai cũng là ta ?

 

05/2010 

 

HÀ NỘI, 2015

1.

Chú bé đánh giày

thêm chàng trai đánh giày

thêm ông cụ đánh giày

mép phố.

Bà cụ trà chén

thêm cô em trà chén

thêm bé gái trà chén

vỉa hè.

Thăng Long

1005 tuổi.

2.

Bà cụ trà chén lập cập tập đánh giày.

Chú bé đánh giày

mấy bữa nay

chắc mỏi chân đi

ngồi lì

ngóng khách đánh giày, lóc cóc học bán thêm trà chén.

3.

Cuộc sống:

– Tái cấu trúc nghề đánh giày trên phố

đội ngũ gia tăng

độ tuổi hành nghề gia tăng;

– Tái cấu trúc nghề bán trà chén vỉa hè

đội ngũ gia tăng

độ tuổi hành nghề gia giảm.

4.

Sự sống:

– Tự tìm đường sống.

Hà Nội, năm 2015.

 

KINH KHA

Gió hiu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê

Tráng sĩ một đi không trở về.

(Dịch Thủy ca)

Đến ngồi chợ nước Yên

rượu và thịt chó

hát và khóc

khóc và rượu

rượu và thịt chó

hát

xem như chung quanh không có người.

Kinh Kha đó

Kinh Kha người nước Vệ

tổ tiên người nước Tề

đọc sách, đánh gươm

đi khắp chốn

bàn kiếm thuật

chẳng ai buồn nghe.

Bàn không nghe

Kinh Kha bỏ đi.

Tới Hàm Đan đánh cờ với Lỗ Câu Tiễn

mải ăn thua, Tiễn mắng

lại trốn ngay.

Trốn sang Yên để mà ngồi giữa chợ

hát với rượu và khóc cùng thịt chó

xem như chung quanh không có người.

Kinh Kha, Kinh Kha

Kinh Kha là thế thôi

Tư Mã Thiên – Sử ký đã chép rồi.

Giết Tần vương

đâu phải tại Tần vương

Giết Tần vương

đâu phải vì nước Tề, nước Vệ, nước Yên …

Giết Tần vương

Dịch Thủy, Kinh Kha

lưu danh thiên hạ

Giết Tần vương.

Kinh Kha, Kinh Kha

Kinh Kha là thế thôi.

Gió hiu hiu hề, Dịch Thủy lạnh tái tê

Tráng sĩ một đi không trở về.

Hỏi vạn kiếp lau muôn bờ Dịch Thủy –

những anh hồn tráng sĩ:

Tần Thủy Hoàng chết rồi

bạo quyền có hết đâu?

Giết Tần vương, rồi thì làm gì?

Gió hiu hiu hề…

Câu trả lời:

trắng buốt bến sông mê.

Giết Tần vương, rồi thì làm gì? 

 

KHÁC BIỆT

Nửa vòng trái đất bên kia

Người ta vắt tay lên trán

Hỏi:

Vì sao táo rụng xuống đất

Mà không rụng vút lên trời? 

Nửa vòng trái đất bên này

Người mình vắt tay lên trán

Hỏi:

Sung sẽ rụng chỗ nào nhỉ

Để miệng há trúng điểm rơi?

Khác biệt của bao khác biệt

Bắt đầu chỉ bấy nhiêu thôi. 

 

ĐỜI CUỘI 

Không tự chọn tên, không chọn tuổi

Chẳng tự chọn núi, chẳng chọn sông

Ai chọn anh để làm hòn cuội?

Không tự chọn ghét, chẳng chọn yêu

Ấm lạnh, méo tròn – đâu quyền anh chọn

Thời gian chọn nốt cả mầu rêu. 

 

TÔI – MỘT PHẦN CỦA ĐÁM ĐÔNG TA 

  1. Tôi – một phần của đám đông Ta

dù khước từ văng tục,

từ chối dzô dzô mặt đỏ tía mào gà.

Tôi – một phần của đám đông Ta

dù khước từ nói dối,

những trận vỗ tay vào

vô nghĩa lý

quyết chẳng tham gia.

Tôi – một phần của đám đông Ta

ngập trong gió bụi,

trả nợ riêng mình

cùng gánh nợ quốc gia.

 

  1. Tôi vắng mặt trong đám đông kia

những nói cười rầm rập,

những à ơi, những gầm thét, những rên la…

Tôi – vẫn một phần của đám đông Ta.

 

  1. Chúng ta – Người Việt.

Những đứa con tôi, những đứa con của bạn

dù sinh ở làng, ở phố

hay ở Bắc Kinh, Niu Oóc, Mát-xcơ-va;

dù sống ở Pa-ri, Luân đôn, Tô-ky-ô

hay ở phường, ở xóm

chúng – vẫn lại một phần của đám đông Ta.

 

  1. Ai có thể cất lời

để nói với đám đông

giữa ngùn ngụt thanh âm

tua tủa những Cái Tôi

thương khó?

 

Tôi – một phần của đám đông Ta

nuốt

câu thơ buồn

ngày nước mình Giỗ Tổ.

 

17.4.2016.