Thụ lộc đầu năm

189

Nguyễn Khoái 

Về miền Tây

Anh qua mấy khúc sông Tiền

Nắng như rót mật xuống miền cỏ hoa

Đây sông Hậu khúc tráng ca

Hắt lên trời gió, mây và Cửu Long

 

Năm roi, trái bưởi tròn căng

Từ em, hương đất bay vòng sang tôi

Gái miền Tây nóng dáng người

Tiếng miền Tây ấm vào lời dạ thưa

 

Ốc len hấp nước cốt dừa

Món này đặc sản quê mùa đó anh

Cá thác lác đậm mà lành

Vai tròn giữ nhịp, dập duềnh thuyền nan

 

Đàn ông, nhậu tít cung thang

Đến không nhớ nổi mình đang là mình

Nói lời ngay, sống trọng tình

Buồn vui vọng cổ, mưu sinh bộn bề

 

Lặn vào sông rạch, triền đê

Bước chân mở cõi xa về Phương Nam

Binh đao chìm xuống rừng tràm

Long lanh Phú Quốc ngút ngàn biển khơi

 

Mai về. Anh phải về thôi 

Em đừng níu nữa kẻo trời sắp mưa

Rượu quê chín ngẫu trái dừa

Chén này Rạch Giá như vừa chớm say.

 Trần Kế Hoàn 

Thụ lộc đầu năm

 

Lũ lụt, bão bùng, rừng chết, biển chết, vỡ đập, kẹt xe, tắc đường, tham ô, hối lộ, bắn nhau, tranh giành chức quyền, ô nhiễm, dối gian, lừa đảo, bệnh tật, nghiện ngập….

Gói tất trong tấm lá dong xanh

Dùng kính chiếu yêu siêu điện tử soi vào bụng mình

Bắt nốt những con yêu tinh làm nhân

Gói trong khuôn khổ

Vuông vức

Lạt mềm trói chặt

  

Chất củi tư duy

Nhen lửa lòng

Nhóm lò bát quái

Vạc dầu  ninh cho nhừ

Bóc bánh

Dâng lên trời đất,

Dâng lên tổ tiên

Dâng lên Lang Liêu

Lúc ấy mới có quyền

Nguyện cầu cho quốc thái dân an

 

Giao thừa đến

Đu lên kim thời gian

Nhảy ào vô năm mới

Chờ cho hết ba tuần nhang

Trời mới rạng

Hạ cỗ

Xếp chân bằng tròn trên chiếc chiếu đời

Rung đùi

Ha ha… nhẩn nha thụ lộc…

 

 

Hà Phạm Phú

Đọc sách

 

1

Trước mặt anh là một cánh rừng
bí hiểm và mời gọi
những thân cây mốc rêu trăm tuổi
những đám lá mục ẩm ướt phủ đầy
che lấp hết lối đi

Anh có thể bị lạc
tìm không thấy lối ra, mệt mỏi và bất lực

2

Anh vào một chợ phiên như phiên cuối năm
hàng hóa xô bồ, ấm chén, bát mâm
mọi mẫu mã tân kì sắc màu sặc sỡ
anh hoa mắt, quay cuồng gục ngã
nghe vẳng bên tai
loạn sạ trận cười

không biết đâu là thật giả

3

Anh lầm lụi độc hành dọc theo con phố
thấy toàn những hình nhân
gác thú đuổi chim
vắng lặng tiếng người, rợn như hoang mạc
anh thèm nghe u ơ trẻ khóc
để tin vào tương lai

4

Anh ngẩng lên thăm thẳm bầu trời
những đám mây đang rời xa đỉnh núi
nghe những cuốn sách tự tan thành bụi…

 

Vỗ cánh

Điện tắt
đêm úp chụp chiếc vung tối
căn nhà

          túi ba gang
cảm giác

 

Chiếc nồi cổ lỗ chứa bỏng cát
ta như hạt dẻ bị rang
như quả trứng bồ câu co giật
những ý nghĩ mọng dần

 

Ta sợ một hàm răng thô bạo
cắn vỡ mà không ăn
ta sợ một cái đầu bã đậu
hư phong là thánh nhân

 

Hạt dẻ không thể thành quả trứng
nóng mãi cháy thành than
nhưng một  điều ngoài mọi tưởng tượng
quả trứng nở ra chim

Vỗ cánh.

 

Đức Sơn

                     

Hẹn giữa mùa màng

                        

Ngần trong đường làng nắng gọi

Tươi làng con đường đón mùa xuân

Bay rợp trời chim én lượn

Còn gì vui bằng vồng mạ bắc rồi

Còn gì mỏi mong, đầy đặn khói bếp

Còn gì chắt chiu đằm thắm gối theo

Còn gì bươn bươn, sớm chiều nhịp thúc

Cho nước con kênh thoát bên ruộng sáng

Về với thầm thì con mắt ngóng trông

Về với nhẹ lâng nụ chớm sân nhà

Về với trũng ruộng thoát lọc úng phèn

Ơi làng, ơi ruộng bắt đầu

Bắt đầu dắt trâu, tậu nhịp tiếng máy

 

Rộn mùa xuân, thương biết mấy

Biết mấy giọt mồ hôi và đôi quang gánh ắp đầy

Mạ non nhiều mạ non

Cắm xuống thoăn thoắt vào ngày

Sương vờn, chiếc nón đội đầu

Chẳng quản tăng tốc thời gian

Mong lúa thì con gái

Nhớ gánh gồng đội nón

Ấm nước chè xanh, xúm tụm tiếng cười

Đầy đặn bước chân chắc nịch

Không gì đẹp hơn chiếc lá đa bay bay …

 

Hẹn giữa mùa màng cày cấy

Mùa xuân tốt tươi trò chơi con trẻ

Bên gốc đa, cánh đồng thử sức làng

Không gì mơn mởn

Vườn xuân non nõn lan giàn

Được bện xuân thì, làng hong sơm sớm

Ngọn lửa ấm quê nhà

Tiếng con gà gáy

Động tình ước hẹn mùa gặt hái

Động tình sinh sôi tràn dâng cánh đồng 

 

Hoàng Minh Sơn

Nhớ núi

 

Núi trước cửa nhà tôi

Núi đằng sau nhà tôi

Bóng núi sớm chiều chở che bản nhỏ.

 

Tuổi thơ tôi có tiếng chuông bò leng keng vách đá

Chiều mùa đông rét mướt, mù sương.

Áo chàm nhoà sắc núi

Bóng cha tôi còm cõi trên nương.

 

Tôi lớn lên phiêu bạt phố phường

Bỏ lại sau lưng vầng trăng đầu núi

Cả tiếng lượn đêm xuân nồng nàn nàng ới

Bếp lửa nhà sàn chỉ còn gặp trong mơ.

 

Tôi vịn núi qua những nẻo bơ vơ

Tôi tựa núi trước những mỏi mòn áo cơm,

                                                những thói đời đảo điên, tráo trở.

Tôi ăn cơm kẻ chợ

Hồn tôi núi nuôi.

 

Cúi đầu về phía ấy

gọi

núi ơi…

                                                 

Đoàn Nguyên

 

Bông mai rừng

                     Tặng NTM

Khát khao khiêng núi qua sông
Tôi đi tìm chỉ một bông mai rừng
Phải qua trăm muối ngàn gừng
Mới hay rét ngọt nuôi từng chấm hoa

Lặng thầm giữa chốn mây qua
Mài đêm chuốt vẻ kiêu sa riêng mình
Hồn hoa ngự phía bình minh
Mặc thiêu thân múa cánh rình, hoài công

Trăm loài khoe chỉ một bông
Mở ra cả một bầu không trong ngần
Một đời ăn đạm ở bần
Chỉ mong thấy ánh lửa thần trong hoa…

 

Tháng chạp


Tháng Chạp sắp qua rồi
Linh hồn rét đã nhập vào cây, lá
Xác gió đã tan vào tiếng chim bói cá
Nén hương trầm ngọn khói hóa mây bay

Tháng Chạp nào trời đất cũng đổi thay
Trâu ngứa móng cọ sừng đòi uống nước
Núi lấy vỏ giấu che niềm mơ ước
Chọc trời chiều vươn ngọn sắc như gươm

Tháng Chạp nào cũng cầm chắc yêu thương
Bởi tháng Chạp ươm xuân hồng lấp ló
Tháng Chạp chắt mình héo theo sắc cỏ
Là để mai ngày gửi lại những mầm hương…