Cỏ hoa quê em

495

Cỏ hoa quê em

Về quê em Hòa Đồng cuối vụ
em bảo rằng trong rơm rạ có kí ức tháng mười

Hạt lúa phơi ước vọng đời mình
trên những con đường bê tông thẳng tắp…
tre soi hồn làng xuống mái đình xưa
ngói âm dương lặng thầm
rêu phong trầm mặc
và những cột ăng ten chạm trổ vào sương khói

Bờ ruộng cong cong như vành nôi
hàng cây xanh mượt
vài cụm hoa vàng xinh xinh trên cỏ
như màu hoa trong giấc mơ em?

Những ngọn cỏ treo bình minh trước ngõ
giữ lại vài giọt sương mềm
cho những nụ hoa mới hé
sương lăn qua tay
mùi cỏ hiền lành
bay qua kẽ tóc
những viên sỏi từ chân người khẽ cựa

hồi ức đau thương trở mình…
sau lớp mùn là nước mắt một thời hòa với đất

nước mắt sinh ra em
và đồng lúa Tuy Hòa, xứ Nẫu

Làng mạc đổi thay
bao đứa trẻ lớn dần
xa quê, đi mãi…
có bao giờ nhớ về hoa vàng, cỏ xanh?

Theo quy luật của bầu trời 

Bóng tối biến thành lũ nhện
giăng màn trên những bức tường rêu phong loang lổ
con ong bầu vẽ niềm vui bên bậu cửa
sà xuống
vít cong tia nắng đầu mùa
vụt lên bằng đôi cánh thơm mùi mật

Một ngày
bàn chân là là, không chạm đất
là khi ấy mình sạch…?
một ngày
tâm hồn bồng bềnh, không chạm đời
là lúc mình có thể bay được như loài ong
xa dần đám bụi…?

Đời nhiều khói bụi
mình ẩn dật trong căn nhà quạnh hiu
thì bụi vẫn bám đầy những khát khao ấp ủ

Chợt hiểu rằng
đôi cánh không làm cho loài ong hạnh phúc
khi giàn bí, giàn bầu có thể đổ ụp vào mùa mưa
cột kèo mục ruỗng theo đàn mối

Chỉ nắng là điềm nhiên tự tại
không sợ bụi
không sợ gió…
bay theo quy luật của bầu trời…

 

Lê Hào