Một số tác phẩm của tác giả Trần Văn Vạn

593

Tháp bút Hồ Gươm

 

Tháp bút

Sóng sánh Hồ Gươm

Xanh tươi Hà Nội

 

Ngàn năm xưa

Mùa vàng thu bát ngát

Rạo rực chân người

 

Bến sông Hồng

Cuồn cuộn dáng rồng bay

Mùa heo may

Dấu ấn nơi này

 

Tháp bút viết lên trời

Bồng bềnh hương hoa sữa

Bâng lâng phố Cổ

Bịn rịn người xưa

          Ngan ngát

          Khát khao

Hà Nội phố

Tầm cao thời đại

Quên lối về

Thơm mãi gió heo may… 

 

 

Vào vụ

 

Vào mùa

Giọt sương đêm

Giật mình theo bước chân ra ruộng

 

Tiếng người

Tiếng cầy lật đất

Mồ hôi tan lẫn hơi sương

Lập lòe

Thuốc lào ấm bụng

Đồng gần ngào ngạt đồng xa

Nắng mưa quen vết bùn áo vải

Hối hả

Cho mùa vàng trĩu hạt

          Lối về

          Bóng tròn, chân bước

          Kẽo kẹt

Nồng hơi bùn ruộng ùa về

Ngày tiếp ngày

Làng thêm bề bộn

Vào mùa.

 

Nỗi nhớ một miền quê

 

Sóc Sơn ơi

Nơi đầy kỷ niệm

Rêu phong Đền Gióng

Tiếng chuông ngân

Phảng phất bóng hình

Mơ thực

Chàng trai đánh giặc

Cứ lặng lẽ bìn dị đời người

Bên cây rừng lá níu

Hương bay

 

          Về Sóc Sơn

          Tuổi thơ thơm mũ rơm đi học

          Vỡ tiếng cười trong vắt ao trưa

          Trang sách cũ úa nhàu cỏ mật

          Đàn trâu nhai nắng nghiêng chiều tiếng ve

          Ngọn sáo diều thổi chênh chao gió

 

Sóc Sơn ơi

Thủa còn đánh giặc

Cha dở đường cày

Mẹ áo vá mồ hôi trộn mưa trộn nắng

Nắm gạo nuôi quân, thay lời nói yêu quê

Mùa trăn trở theo chiều dài khói lửa

Tới bến bình yên

Ta mắc nợ với sông Cà Lồ bồi lở

Nợ câu ca dao đồng lúa cánh cò

Như có lỗi với mái đình cong rêu phủ

Hát trống cơm, dải yếm hội đền

Mờ lối cũ Núi Đội xanh chuyện tình người lính

Yêu quê hương nhuộm đỏ đất em nằm

 

          Để Sóc Sơn nay

          Cất cánh bay

          Quê mẹ vơi đầy.

 

 

Tiếng lá Trường Sa

 

Ngày mặt trời dậy sớm đến Trường Sa

Cây phong ba vươn mình che nắng

Dịu bước tuần tra

Lao xao tiếng lá

 

Ngày biển mặn nổi cơn cuồng vọng

Gió mưa hợp lực

Gầm lên những âm thanh

Giằng xé

Ngọn sóng cong chẳng làm mềm vách đá

Sấm chớp rách trời cây vẫn vẹn màu xanh

Trong ánh chớp

Là cái nhìn rõ nhất

Người lính trẻ bồng súng gác trong mưa

Cho lá phong ba lao xao năm tháng

Để cánh hải âu chao sóng giỡn bình minh

Trường Sa

Nơi mưa nắng chọn làm điểm hẹn

Nhân dân hát về anh

Lá hát

Những ca từ xanh xanh

 

 

Dối lòng

 

Có buồn đâu!

Khi cải ngồng tươi sắp vàng của nắng

Có buồn đâu!

Khi gió heo may khép cửa ráng chiều

Ngày vắng em

Câu dối lòng thắp lửa

Chỉ tiếng thời dài đêm vắng thật lòng thôi!

 

 

Hoa ngày 8 tháng 3

 

Nhớ ngày

Mẹ lai tôi lên phố

Đến hàng hoa, mẹ chẳng nói điều gì chỉ khen cành cúc đẹp

Hồi lâu chẳng dám mua về

Tìm hàng tò he, chọn chú gà trống đuôi xanh mào đỏ

Cho con hớn hở tiếng cười

Phố cũ bây giờ ràn rạt hoa

Rổn rảng người mua kẻ bán

Nụ cười đua với sắc hoa

Như thể người và hoa chỉ dành riêng cho ngày 8 tháng 3

 

Tưng bừng là thế

Ngọt ngào là vậy

Ở phía đồng xa

Lặng lẽ đóa ly, huệ trắng, cúc vàng

Bên nấm mộ sương nhòa ngọn cỏ, nén nhang đỏ khói

Con tin rằng mẹ rất vui

Vì ngày xưa không có vị hương của loài hoa ao ước

Có cả tiếng cười từ bột đỏ bột xanh

Chắt ra từ lòng mẹ.

 

 

Điều em giấu

 

          Lấy ven lại vỡ – ven giòn

Thân em khô xạm liệu còn lần sau?

          Con tin nghẹn nén nỗi đau

Vờ bình yên để bên nhau nụ cười

          Tái tê bợt trắng con người

Ánh buồn em giấu xám trời mây bay.

 

 

Đá cuội

 

Viên đá cuội

Lăn lóc giữa suối nguồn quê mẹ

Không biết bao mùa ngập nước

Bao đời rêu xanh ?

Không rõ bao ngày nắng trắng lưng

Lớn bé vẫn quây quần một dạ

Chập chờn tôi

Đêm thao thức

Con chữ bước ra từ lặng câm lòng đá

Bên người nông dân

Làm mưa, cá tôm bơi quẫy

Lấy mực đen đẩy lùi bóng đêm

Nâng niu giọt mồ hôi có máu

Một mai

Những nổi chìm hóa kiếp

Xin được làm viên cuội

Lát đường

Để đá hát lời sương gió

Nâng bước chân người.

 

 

Âm thanh con chữ

 

Đến thăm thầy

Gặp những con chữ

Đang ẩn mình trong tích tắc thời gian.

 

Nâng niu

Ướt bàn tay hoành phi câu đối

Giọng thầy nhỏ nhẹ

« Bút thụ hữu hoa huynh đệ lạc

Thư điền vô thuế tử tôn canh » (*)

Nghĩa là…

Tôi nghe như tiếng gọt bào

Phát ra từ cong cong nét chữ

Chạnh lòng

Người cầm bút nơi đâu

Hốc mắt của thầy héo khô như mách bảo

Người đang ngạt mây

Bút nghiên mài vào cọng nắng

Âm thanh hóa hồn non nước

Ghim vào trời

Đêm sáng những vì sao

 

Tôi lượm tìm rơi vãi

Con chữ tàng hình

Nhạo báng

Tôi thành hành khất

Tiếng đánh lưỡi con thạch sùng

Va vào trang giấy

Lách tách thơ 

(*) Dịch ra : «  Bút thành cây dễ trổ hoa, mặc sức anh em vui thú

Sách là ruộng không cần nạp thuế, tha hồ con cháu cấy cày »

 

 

Đọc thơ của người đàn bà

 

Những vần thơ

Giăng giăng nốt nahcj

Kiếp người

 

Những con chữ

Trụi trần gió sương

Mềm như rêu bên suối

Nhuộm tím bằng lăng gầy rạc nắng hè

Nỗi đau bỏ ngỏ

Tháng năm đau đáu qua trang

Mực chảy xuôi

Hương bay ngược

Khát miền cỏ cây nụ mầm tách vỏ

Đi vào cửa phật

Thơm làn khói nhang bay

Tạc vào sâu thẳm

Má hồng nhuốm thắm đa đoan

 

Tích tắc, tích tắc trôi

Cây trầm nào chẳng vươn lên từ đất

Trời chẳng lấy của ai tất cả, đâu em !

Trở về thư viện tác giả