Anh tôi

302

VNTN – Anh nằm nghiêng
Không tăng không bạt
Bốn mươi năm anh nằm lại bìa rừng
Bốn mươi năm  anh hóa người dưng
Nắm xương gửi rừng không bia không mộ


Đâu rồi

Khuôn mặt thơ ngây chưa một lần tim vỡ
Vô tư hát vang rừng
Tuổi 20 xem cái chết dửng dưng
Trên đầu anh mặt trời bao giờ cũng đỏ!

Bình minh chết cho một ngày nắng đẹp
Trận giáp lá cà
Anh tôi nằm đo thời gian…
Bốn mươi năm nơi anh nằm nay thành phố thị
Ea Kar Đắc Lắc
Nước mắt mẹ cha cạn lăn theo anh
Phố thị bán mua
Ai mua ký ức?
Trận giáp lá cà
Anh tôi nằm nghiêng không bạt không tăng!

Bốn mươi năm – Nhát cuốc bổ ánh ngày dựng tóc
Những hốc mắt
Sống  – chết –  nhìn
Nỗi buồn xông đất
Nén nhang đỏ… Đỏ như mắt người thân
Bốn mươi năm
Chim ngưng hót sau rừng cây lá mục

Cửa đã mở…

Trần Thu Hà