Phải chi cúp điện mỗi ngày

288

VNTN – Nhà bà Lan sát vách nhà tôi. Bà thương tôi như cháu ruột, có gì ngon bà hay gọi tôi sang dùng. Nhất là những bữa cơm chiều, một tuần dễ chừng bốn buổi tôi có mặt nhà bà để dùng cơm. Ăn riết thành ngại, nên tôi thỉnh thoảng mua quà từ quê mang sang biếu ông bà ăn lấy thảo. Cũng có nhiều lần tôi từ chối khéo vì sợ miệng đời bảo là mình hay thích ăn chực ăn nhờ. Nhưng bà thỏ thẻ: “Sang ăn với ông bà, có hai vợ chồng già, nhạt nhẽo và buồn lắm cháu ơi!”. Thật vậy! Cứ đến bữa cơm, bà dọn ra, gọi con cháu xuống dùng thì người xuống trước, kẻ xuống sau, nhưng cuối cùng ai cũng bưng một tô về phòng riêng. Chỉ còn hai vợ chồng già nhìn mâm cơm ê chề.
Con, cháu của bà đều nghiện công nghệ. Cứ sau giờ học, giờ làm, hầu như ai cũng lên phòng riêng. Anh con trai của bà là kỹ sư tin học, mải mê theo đuổi việc viết phần mềm nên lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chiếc máy tính. Cô con dâu là giáo viên, bận soạn giáo án điện tử, tính cột điểm trên máy. Ngoài chuyện bài vở ra, chị còn “bận” lướt web, đọc tin tức trên mạng. Chỉ những khi bận việc chấm bài chị mới thôi nghĩ đến chiếc máy tính. Cô cháu gái lớn, học 12 thì nghiện Facebook và các trang mạng chia sẻ. Còn thằng cháu út thì khoái tít mắt với những trò game online, game offline.
Chẳng những trong bữa ăn, mà ngay cả sau bữa ăn, căn phòng khách chỉ còn hai ông bà già ngồi xem ti-vi. Ai cũng có máy tính riêng nên chẳng buồn quây quần cùng gia đình để xem phim hay game show trên ti-vi nữa. Hồi trước nhà còn khó khăn, vậy mà bà cảm thấy vui. Lúc nào gia đình cũng bên nhau, ngồi trò chuyện hàng giờ, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Bữa cơm bao giờ cũng có sự giúp sức của tất cả mọi thành viên. Từ lúc anh con trai làm có tiền, mọi chuyện trở nên khác đi rất nhiều. Ngôi nhà không dịch chuyển, thành viên vẫn đầy đủ nhưng  sao cứ lạnh lùng như người dưng. Lắm lúc bà chẳng biết con cháu mình đang ở nhà hay chúng đi đâu. Khách đến chơi cứ tưởng nhà chỉ có hai vợ chồng già.
Nhiều lần bà góp ý với con trai về sự thờ ơ của con cháu, anh lại bảo: “Mẹ lỗi thời quá. Thời đại công nghệ, người ta cần phải sử dụng máy tính để làm việc và giải trí. Nhờ nó mà gia đình mình có ngày hôm nay đấy!”. Bà thôi không góp ý nữa, vì nói mãi thì anh con trai cho là bà lẩm cẩm, lắm lời. Giờ thì bà chỉ trông chờ vào những ngày giỗ các cụ hay sinh nhật con cháu mới mong cả nhà được sum họp, thân mật dùng bữa cơm chung. Dù không khí có loãng vì rất nhiều khách tham dự, nhưng đối với bà, như thế đã mãn nguyện lắm rồi. Về phần chồng bà, ông đã nói rất nhiều, thậm chí phản ứng bằng hành động giận bỏ về quê vài ngày nhưng rồi đâu lại vào đấy. Riết rồi ông buông xuôi, chỉ muốn làm bạn với cỏ cây quanh vườn. Bà thì khác, cứ đeo đẳng nỗi buồn trước mỗi bữa cơm chỉ hai ông bà.
Nhưng niềm mong mỏi của bà rồi cũng đến. Buổi tối cuối tuần, vẫn như mọi ngày, bà làm cơm cho cả nhà. Hôm nay có phần đặc biệt, thằng cháu út được bằng khen học sinh giỏi cấp phường, nên bà muốn làm một món ngon đãi nó. Dù biết nó không ngồi dùng chung, không khen bà một câu, nhưng bà vẫn làm để thưởng cho cháu. Mất hai giờ đồng hồ mới hoàn tất phần nấu nướng. Vậy mà mọi người vẫn bê thức ăn về phòng. Bà cụ lại gọi tôi sang ăn cho có không khí gia đình. Do quen thuộc như ở nhà mình nên tôi không làm khách, vội đi xuống bếp lấy cái chén, đôi đũa. Đột nhiên cúp điện. Thế là trên lầu, bốn “con nghiện” máy tính ùa xuống như ong vỡ tổ. Tất cả ngồi vào bàn ăn như chưa từng được ăn. Trong ánh nến lung linh, cả nhà rôm rả chuyện trò về thức ăn, sức khỏe, công việc, lẫn chuyện học hành… Bà cụ Lan quay sang thẽ thọt với tôi: “Phải chi nhà bà bị cúp điện mỗi ngày, cháu nhỉ!”.

Nguyễn Thanh Vũ