Trang thơ của các thế hệ sinh viên Khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên

279

Đoàn Hải Hưng (Khóa 2)
 
Khúc hát về một mái trường 

50 năm – Kỳ tích một mái trường
50 năm – có một thời như thế 
Điều không thể đã trở thành có thể
Khúc hát về  trường bay cao, bay xa

Có thể nào quên những năm tháng đã qua
Lớp học dưới hầm, bàn tre, mái lá
Đường rừng lầy trơn, cơn mưa xối xả
Tiếng thầy giảng bài át tiếng bom rơi

Khoai sắn, bo bo cõng hạt gạo cầm hơi 
Chăn chiên mỏng nhường nhau khi đông về buốt giá
Vang tiếng hát, cười. Ngọn đèn dầu rạng tỏa
Thầy cô soạn bài, trò nghiên cứu say mê

Những cánh chim bằng bay đến khắp các miền quê
Hoa mọc trên đồng, trong rừng, trên đá…
50 năm bao đổi thay mới lạ
Nhưng tình nghĩa thủy chung vẫn thơm thảo, 
                                                                       tròn đầy.

Người mất, người còn, người sáng mãi chữ THẦY
Người quân ngũ, người viết văn, doanh nhân,
                                                                      tiến sĩ…
Người về hưu sống cuộc đời bình dị
Chung nỗi nhớ thầy, nhớ bạn đến ngẩn ngơ

Khúc hát về KHOA dào dạt những vần thơ
Khúc hát về TRƯỜNG đậm sâu tình đất nước
Khúc hát tự tin trên đường xa vững bước
Khúc hát tự hào, bay cao bay xa…

Nguyễn Đức Hạnh (Khóa 14)

Bài học không lời 

Mùa giá rét thầy giáo già lên lớp
Chiếc áo vá vai chồng miếng vá khác màu
Chợt một tiếng khúc khích cười dưới lớp
Khi thầy đang giảng bài: 
                           “Những điều trông thấy mà đau…”

Con lớn khôn tìm về trường cũ
Nép trộm nghe thầy giáo giảng bài
Vẫn chiếc áo vá vai. Bụi phấn vào nằm ngủ
Lưng thầy đau! Bảng đen cao quá rồi!

Thầy lượng thứ cho tiếng cười con trẻ 
Tấm áo vá vai thành bài học không lời
Từ tiếng cười xưa đến hôm nay lệ ứa
Con phải đi bằng một nửa cuộc đời

Dẫu nước mắt không dịu mềm đau khổ
Con xin gục vào vai áo cũ
Gọi
“Thầy ơi”.

Phạm Văn Vũ (Khóa 38)

Sau bài kiểm tra 

Lụi cụi trên giấy bút tuổi hoa
Các em hăm hở viết

Những dòng vùng vụng
Thẳng ngay hơn khúc quanh cuộc sống
Đơn giản hơn vận thế khôn lường 

Các em viết vào thầy 
Những dòng hơn cả trong xanh.

Nguyễn Thúy Quỳnh (Khóa 20)

Về chậu hoa giấy ở hành lang

Sinh ra dưới bầu trời đầy gió
Ngày đội nắng đêm hứng mưa
Càng mặn mòi càng bừng nở
Càng cỗi cằn càng rực rỡ 

Bị bứng về chốn này
Một chậu đất cỏn con
Vài ca nước nhỏ nhoi 
Dặt dẹo đời cây trong nhà
Sống không ra hồn, chết không ra vía.

Nhưng sinh ra đã là cây
Không thể dầm chân trong bóng tối
Ngày ngày gắng gỏi vươn tìm ánh sáng
Chắt chiu những tia nắng ngoài kia
Tô xanh mướt tinh khôi từng nõn lá

Bất chấp sự cắt tỉa cho vừa khuôn phép
Bất chấp cánh cửa kia một ngày bị khép
Vì những bông hoa 
chỉ rực rỡ dưới mặt trời

Những cánh – tay – cây mong manh
Những cánh – tay – cây khát nắng gió
Những cánh – tay – cây ngày mai bị cắt bỏ
Đang kể tôi nghe câu chuyện
về Tự do.

Dương Khâu Luông (Khóa 18)

Tình anh em

Con đường không có người đi
Thành con đường hoang

Ngôi nhà không có người ở
Thành ngôi nhà hoang

Mảnh vườn không có người trồng hái
Thành mảnh vườn hoang

Tình anh em không đi lại
Như con đường hoang
Như ngôi nhà hoang
Như mảnh vườn hoang
Rậm cỏ.

Nguyễn Kim Cúc (Khóa 23)

Rượu

Phải năm mươi hạt lúa
Đựng nắng trong vỏ
Đựng mưa trong lòng
Đựng bão đựng giông
Mới được một chén này.
Trong li
Có mùi cổ điển
Có vị quê hương
Có chất đàn ông thứ thiệt
Nào! Nâng li, ta uống!

Đàn ông cho đi một dẻ xương sườn
Nên luôn thiếu
Thiếu hồng cầu
Lấy rượu làm máu
Thiếu hai vía so với đàn bà
Lấy men làm lửa
Ơi những người anh hùng
Bước ra từ trong chuyện cổ
Loang loáng những đường gươm
sáng hơn ánh trăng
Những người đàn ông
Chẳng dám
lạnh một mình.

Nhật Huy (Khóa 40)

Bão 

Bốc hơi giữa loài người
Nghe từng ngõ ngách
một kẻ say vừa vấp vào giấc mơ bật khóc
một mái đầu cắm cúi dò tìm vết chân của mình
đang vỡ
bàn tay tự dày vò trí nhớ
nghe…
cuộc đời không dễ lau như ô cửa
nên vệt nước ngang qua rồi biến mất
cơn bão sinh ra từ im lặng
rồi chết lặng im
bàn chân vẫn bấm giữa buồn đau
kiếp mái tranh xiêu
vết tre cong, cọng bùn nứt nẻ
cọng rơm gầy hơn sau mùa gió bể
ngước mắt nhìn
mọng nước
ngày mưa.

Phùng Yên  (Khóa 50)

Tiếng yêu 

Rơi ướt buổi trưa
Giọt buồn bối rối
Tiếng ai ngoài kia
Như là vẫy gọi.

Anh đến phải không?
Từ con đường mới
Em giờ như cội
Để lá rơi vàng.

Giơ tay muốn choàng
Cả người đi vắng
Trời buông giọt nắng
Vương đầy trên vai.

Tay nắm bàn tay
Tiếng thương tha thiết
Giấu trong mắt biếc
Trao thầm tiếng yêu.

Cao Hồng (Khóa 20)

Người đàn bà – những giấc mơ

Người đàn bà qua hai mùa tóc
đôi mắt nâu mang theo ánh nhìn của biển chiều đông
giông bão lật tung những giấc mơ chở đầy
màu tro của đất
với tay, không kịp túm lại chút mong manh còn lại
mặt trời lẫn vào đêm…

Người đàn bà tự dắt tay mình bước qua định mệnh
từng nhích nhích hao mòn
từng ngón gầy xanh xao
mỗi ngày bừng giấc mơ lạ lùng mê hoặc,
ngỡ chạm búp non…

Cánh rừng cô độc dát ánh vàng lấp lánh
lấp lóa những vệt sáng ma mị, đê mê
đường chân trời ngắn như sợi tóc đàn ông
án ngữ cả một biển khổ đau
ùa vào màu tóc đàn bà…

Thảng thốt rời trăng huyền thoại
người đàn bà níu mình trong cõi tạm
thấy bóng mình ôm trọn bóng mình
im lặng…
chỉ có tiếng sếu vọng ngang trời
như một dấu sắc chém thinh không
vụn vỡ
những giấc mơ
mang màu tro của đất.