Chùm thơ của Thy Nguyên

266

Gửi CASA 212
 
Bông sóng nào đỡ các anh tôi?
Để chiều nay biển khóc
Cha lặng thinh đốt thuốc
Mẹ lặng thinh dõi nhìn
Có lần ra đi nào bóng cát tan chảy
Vào triệu triệu người như thắt nghẹn thế không?
 
Có bao đợi mong?
Theo về từng quầng quầng ráng biển
Ngác ngơ cánh hải âu phím bình minh trễ nải
Giữa rong rêu giữa sóng cả mộ chìm.
 
Về đi anh! con trẻ bẩy ngày mong
Về đi anh! Mẹ già chín ngày đợi
Đất nước mình bên kia tầm tay với 
Bốn nghìn năm bão tố vừa qua đây.
 
Trong lòng người có hoa sóng hôm nay
Trong lòng người phơi tượng đài bất diệt
Mỗi thước đo, mỗi rủi ro bất chợt
Cứ như ghim, cứ như xoáy tâm hồn…



Mùa Vu lan

Nắng biết mình vàng hơn
Cúc quỳ biết mình vừa pha loãng sắc màu 
                                                        trước hạt đời lam lũ
Con gối tay lên đơn sơ những tạ ơn 
                                                     mùa vu lan trước cửa
Lò dò tưởng tượng đóng đinh.

Nép vào cuống nhau vần vũ thảo thơm
Nép vào những phập phồng từ hơi thở mẹ
Nép vào chốt cửa ngăn cơn bão số 7
Nép vào nguyện cầu mong mẹ hiện hữu trên đời.

Lặng lẽ mơ đi trên bãi bờ gió cát
Con gửi những điềm nhiên thổi mùa thu vào đêm
Lanh canh ngập ngừng những phận người 
                                                              vừa mới đặt tên
Mẹ ở nơi nào cho con chạy đến…

Đom đóm tụ lại, tiếng mõ vãng lai
Trần nhà nhập nhoạng sụt sùi ngấn nước
Con băng qua đường mà đôi chân bất động
Ngập ngọng ú ớ… mẹ đâu?

Con với tay dưới lòng đất ẩm
Hoa đại trắng tìm đường trú mưa
Mẹ sẽ lại lo mùa con gió chướng
Con gửi cuộn len này cho mẹ kịp đan khăn…



Dư vị mùa thu

Mùa thu còn định ở lại nhặt khúc niệm 
                                                       cho sự hoan ca của đêm
Một đêm hai lần em choàng tỉnh khi nhớ về ngôi nhà nhỏ
Lời thì thầm tận sâu trong giấc ngủ
Em lục lại những tháng năm đã định vị
Và mơ
Những ngày tháng ấy ồn ào như dãy tập thể ngoài kia.

Mùa thu còn nhặt tiếng lao xao trong thanh âm mũ áo
Trong lễ vật cư ngụ
Trong anh
Trong em
Trong nụ cười con trẻ
Cho đến khi chúng ta không nhớ nổi
Có bao ngày đi chung
Có bao ngày đối diện
Có bao ngày ngoái lại
Để vượt ra ngoài ranh giới vợ chồng.

Mùa thu em uống no nê cái vị heo may dìu dịu
Bóp nhuyễn những song hành rong rêu 
                        bốn phía đang chồm lên tuần tự
Cho nắng hanh biết khóc 
Cho hạt sương đêm biết cười
Cho em gối đầu lên cúc quỳ đón rét…
 

Thy Nguyên