Chùm thơ của Hoàng Thúy

192

Một bài thơ vô lý

Sợ hơn nỗi sợ ngày xưa ra đường gặp ma
thành phố già, con người bước ngang nhau 
                   rồi đi hút vào khoảng im bặt
bên phải có sợi tóc vừa nằm xuống
bên trái bài hát chưa được cất lên
ở giữa vũng nước khóc đời hả hê
nhà ai, mở phim kinh dị xem mà cười?
Sợ
sợ chính trái mình nghẹn lại
hai bàn tay cuống bão lẻ loi
không kéo được xót xa…
tưởng chừng quả táo tẩm độc là một câu minh họa
tưởng chừng sự vô cảm 
                  chỉ dành cho điều không xứng đáng
tưởng chừng mồ hôi quý giá hơn cả
em tưởng chừng
để làm chi!
nhắm rồi lại nhìn
phải chăng người ta nhớ tên nhau 
                     khi cô độc bủa vây quá lâu
khi giả dối, sự thật, kiêu hãnh hay định kiến 
                               như một lớp áo đưa tang
lâu lâu muốn mua một ngày mưa gió
đập cửa ngôi nhà lãng quên
vô lí!!!

Tỉnh giấc

Loài chim chở nắng bay về phía tự do
vá lại tầng ozôn đã thủng
sao ta còn ngủ
giữa chiếc ghế ba chân?
tiếng thở vắt ngang sợi dây ảo vọng
căn phòng, ô cửa trộn lẫn màu đen trắng
ngã rẽ, con đường dính mùi giả thật
và linh hồn kèn cựa
không hiện rõ chân dung
những khép mi chỉ thấy kiếp người trôi phờ phạc
giấc ngu muội những mùa đêm đen đặc 
đủ thấy ta chưa?
thôi 
ta thức dậy 
trên giàn hoa giấy mặt trời đỏ ngồi đợi
từ rất lâu rồi!

Viết cho một người

Em gặp lại người một chiều tháng hai nắng mật
quán cà phê bông hoa xanh rêu nở trên mái ngói
lũ bồ câu cánh trắng
vãi từng chùm tự do lên cao
chiếc đồng hồ đứng im 
                      chưa bao giờ buông lời gạ gẫm
người kể cho em nghe 
    về những ô cửa nối nhau tít tắp 
                            bên mấy rãnh buồn
và ngôi nhà hai ánh nhìn hư ảo
rọi xuống kiếp phố
bản nhạc hoàng hôn gọi nỗi cô đơn trở về
em tưởng tượng mình đang trôi 
                       giữa cánh đồng khoảnh khắc 
còn rất thật cốc trà ấm trong tay
sự thấu hiểu là khi không cần bóc một lớp vỏ nào.

Hoàng Thúy