Chùm thơ của Lê Hào

48

Đêm miệt vườn

Lững lờ xuồng trôi qua muôn ngả 
                                               đời người 
chim sáo Lai Vung gọi hoài mùa cũ…
dòng kênh ôm ấp nỗi buồn
thành phù sa lắng đọng… 

Miệt vườn ngân lên tiếng đàn  
thổn thức nỗi niềm Dạ cổ  
vời vợi thanh âm 
hồn thiêng ông Sáu…
tích tịch tình tang
“xin đó đừng phụ nghĩa tào khang”
 
Lời xưa quyện với đất lành
hoa là tình cô phụ 

Vạc sành ru đêm
lời vang vang gõ nhịp   
dập dồn kí ức ngàn năm… 
“báu kiếm sắc phong lên đàng”
dòng nước mắt thương chồng 
sen nở

Mùa sen thơm ngát bưng biền 
những người đàn bà thui thủi
vượt cạn nhờ láng giềng 
sinh ra đồng bằng châu thổ… 
khuất đi
hóa thân vào miệt vườn 

Anh Năm bảo rằng miệt vườn 
                                    có ở Lai Vung 
từ thiên thu vạn cổ…

Người đi, người về
  
Có phải Bà đang đốt lửa 
nhóm lên tháng mười? 

Mùa về soi bóng xuống mặt hồ trong veo
có bóng hình không mất  
người về trong nương khoai, ruộng lúa…

Người đi từ thuở ấy chè xanh
bát nước bâng khuâng  
tiễn chồng ngày đạn réo

Thời gian mênh mông 
mịt mù khói tỏa
một hôm thấy sương vờn trước ngõ
mùa khóc thầm
thương mãi lá chè xanh

Người đi gửi lại bóng hình
thành tâm hồn
tình yêu gửi lại bóng hình
thành hy vọng…
tấm gương trong hiền hòa phẳng lặng
thực tại soi mình 
thấy dáng tương lai  

Bà ơi…!
niềm hy vọng bà cho
làm sao nhìn thấy bóng bà in xuống.

Lê Hào