Một số tác phẩm của tác giả Võ Sa Hà

1410

ÔNG NGOẠI

(Kính dâng hương hồn ông)

Con mắt mặt trời

Con mắt mặt trăng

Nhìn vào lưng ông.

 

Ông ngồi cúi mặt trong nhà

Bóng ngã xuống tàn tro lạnh lửa

Bà mất rồi nhóm bếp làm gì nữa

Con cháu tuột khỏi làng, rơi vãi

                                                            tận đẩu đâu.

Đôi tay vật ngã trâu

Giờ nằm im trong bọc

Tập võ cả đời người

Bà đi, đành bất lực.

 

Trơ lại một thân già

Im lìm cong vóc núi

Bài ca thời đi hội

Chỉ cong ông giữ thôi.

 

Chum rượu xưa bà chôn

Ông bới lên vục bát

Rung cột nhà ông hát

ầm ù lời đá rơi.

 

Đá cũng nhão ra rồi

Trăng sắc hơn lưỡi hái

Chum rượu trơ vỏ lại

Hố bụng vẫn còn vơi.

 

Ông ngồi ôm vỏ chum

Thầm thào lời đêm giá

Một con muỗi bay qua

Ông giật mình chum vỡ

Tàn tro tung trắng xóa

Hắt sáng bóng ông tôi.

 

Con mắt mặt trời

Con mắt mặt trăng

Nhìn vào lưng ông. 

BÀ KÉ

Bà già hơn cây đa đầu bạc

Ây đa đứng nhìn trời

Bà ké nhìn xuống đất

Lá đa rụng để nảy búp

Tóc bà rụng rồi thôi

Cây đa đứng suốt đời

Bà lụ khụ đi thăm con cháu

Bà không nhớ hết tên các chắt

Môi chúng nó chạm má bà thơm mát như giọt sương

 

Tết này bà già hơn

Lò than không đủ ấm

Bà dính vào bếp lửa

Tay cời tro, than cháy cả tay

Mùng Một, bà chống gậy ra đường

Gặp ai bà cũng chào

Trưa về, bà khoe đã thăm được mấy người bạn cũ

Bà ăn rất khỏe

Món nào cũng ăn

Rồi bà lên giường đắp chăn

Cứ thế bà đi… 

Đám ma bà con cháu đều say rượu. 

 BÀI HÁT CŨ 

Chỉ còn một cụ bà hát bài hát ấy thôi

Người chết mang các bài hát đi cả rồi

Lũ trẻ đâu cần bài hát cũ.

Một người hát lời ca buồn rũ

Nó không đủ sức chạy ra ngoài cửa

Nó phải tựa lưng vách nứa

Nó ngã vào bếp lửa

Nó hổn hển trong mắt tôi lệ ứa

Chuệnh choạng tôi dắt lời ca đi.

Tôi lần từng bậc cầu thang

Đến ngồi bên suối

Đầm mình trong bóng núi

Lời ca rơi từng giọt xuống hồn.

Lời ca là bải hoải cả trăng non

Không biết cụ bà còn hát được bao nhiêu nữa?

Cụ bà hát phì phò tiếng thở

Ánh lửa đỏ lừ đôi tròng mắt mờ sương.

 

Ôi quê hương! Quê hương!

Còn một bài hát cũ.

 

 

ANH KHÓC

Anh đã từng cõng em lên núi

Núi Sa Hà mờ xanh.

 

Anh đã từng ôm em trong cánh tay trần

Cánh tay săn đỏ như cây nghiến.

 

Anh đã từng bế em vượt thác

Thác Nà Pheo bụi nước mịt mờ.

 

Anh đã từng hát cho em nghe

Bài hát của gió rền, núi nghiêng, sông cuộn.

 

Anh đã từng gối đầu lên tay em ngủ

Giấc ngủ tròn trăng rừng.

 

Chúng mình đã từng ước cùng nhau đi xa

Đi xa bằng chân đất.

 

Nay anh khóc

Gặp em thoáng chốc

Em vẫn nhận ra anh

Nhưng ánh sao xanh trong mắt em đã tắt rồi.  

LỜI RU CỦA NHỮNG ĐỨA CON 

(Cho các nghệ sĩ mồ côi mẹ)

Những người mẹ xấu số

Chưa ru hết lời ru đã ra đi

Những đứa trẻ bơ vơ

Mơ bóng mẹ suốt cuộc đời dằng dặc

Ai thành thi nhân?

Ai thành danh họa?

Nhạc sĩ ôm cây đàn hình bia mộ

Lang thang

                        Lang thang ru mẹ tận cuối trời.

 

Những vần thơ gai rợn tim người

Những bức tranh bàng hoàng nhân loại

Những ca khúc thế gian còn hát mãi

Từ các nấm mồ vọng lên

                                                Vọng lên!

 

Chỉ còn những đứa con

Chỉ còn những đứa con

Nghe thấu lời hồn đất

Vẽ về người đã khuất

Viết về điều đã mất

Hát ru ngôi mộ trái đất

Bằng những mảnh tim sáng vỡ sao trời

Bằng những mảnh tim vỡ sáng sao trời!

 

Ôi lời ru của những đứa con mồ côi

Ôi bài ca của những linh hồn đơn côi!

 

 

NGỰA ĐÁ

Ngồi lên lưng ngựa đá

Phi thẳng vào hoang sơ

Bên tai ù ù gió

Xoáy cuộn rung sương mờ.

 

Ngồi lên lưng ngựa đá

Phi về chiến trường xưa

Những xác người gục ngã

Hồn cỏ cây vật vờ.

 

Ngồi lên lưng ngựa đá

Phi vào phố phường vui

Dòng sông người lấp lóa

Ngựa đá chìm mất thôi.

 

Ngồi lên lưng ngựa đá

Phi vào tâm hồn em

Mặt trời vung gươm sắc

Chém rách cả trái tim.

 

Ngồi lên lưng ngựa đá

Phi vào trong hồn mình

Ngựa đá lồng lộn hất

Ngã câu thơ buồn tênh. 

           

CHIỀU XUÂN UỐNG RƯỢU VỚI NÚI

Xếp bằng trên đá

Bắt tay nhau

Nào cạn chén đầu !

 

Núi kể gì đi !

Hình như mọi chuyện đều rất cũ …

Ta cũng thế !

Thêm chén nữa !

Chưa chi đã thở phì phò …

 

Thôi uống đi !

Rượu ngô trong vắt

Men lá đấy !

Ta ủ mấy năm rồi !

Ngọt thơm như hồn sương

Chắt ra từ ruột đá …

 

Làm chai nữa !

Ta còn nhiều mà !

Núi gật gù vuốt râu

Ta bâng khuâng sờ đầu

Ơ lơ thơ tóc bạc ?

Có đám mây bay lạc

Rơi vào chén mình đây !

 

Róc rách suối lay

Chiu chít chim chào

Thì thào lá gọi

Nảy tưng tưng mắt rượu

Sóng sánh trong mắt ta

Núi nhìn thấy chưa ???

 

Sao núi sớm lơ mơ ?

Ta ngả lưng chút đã !

Đá ấm thế

Núi ôm ta bay bay …

 

 

LÊN ÔNG

 

Vợ con đã sinh rồi!

Hai cháu đều ngoan khỏe.

Con trai báo tin vui

Bố bần thần lặng lẽ.

 

Thế là đã lên ông

Thảo nào râu tóc bạc

Tháng năm đi vùn vụt

Bao điều còn dở dang.

 

Vẫn còn lắm đa mang

Vẫn còn nhiều duyên nợ

Nhưng sức lực cạn dần

Chẳng đua tranh được nữa.

 

Các con còn quá trẻ

Đủ sống đã là may

Giờ sinh đôi hai bé

Xoay xỏa thế nào đây?

 

Lên ông lên lo nghĩ

Nhìn con vui mà buồn

Thôi mặc đời dâu bể

Rót rượu mừng hoàng hôn!

 

 

MỘT NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN ĐÃ RA ĐI

86 mùa xuân

5 năm liền

hơn chục lần gục đổ

mong manh ống thở

lồng ngực già thoi thót

con nắm tay chú

bàn tay khô sần ram ráp nóng

mười ngón to bè răn reo

con nhủ chú cố lên

chiến sĩ Điện Biên không bao giờ chùn bước

chú gật gật đầu

rồi hồi sinh như phép màu

năng lượng lính rần rật cháy

mỗi lần cấp cứu là một trận đánh

mím môi dũi đất bò lên

phía trước là A1, Him Lam

trườn xuống hào

luồn sâu

bắn chặn

24 tuổi

từ Điện Biên trở về

lóng lánh huân chương ngực trấn thủ.

                 *

            *         *

Sau mỗi lần đột quỵ

chú lại yếu hơn

nhưng hàng ngày vẫn dạy con lẽ đời

dắt các con con xem chim hót và cá lượn

nắn cho chúng cách chào ông, chào bà, chào bố

                              *

                        *         *

Sau đám cưới của ba cháu nội ngoại

chú dồn sức cho trận đánh cuối cùng

bằn bặt từ mờ sáng

sinh lực kiệt lụi

chú cố chờ em con – người lính trở về

quân hàm đỏ rực máu quốc kỳ

giọt nước mắt cuối cùng rịn ra

tắt lịm

hơn 20 hôm nữa mới tết

chú chọn ngày giờ đi đẹp thế

như lịch sử đã chọn dân mình vào cuộc chiến Điện Biên

như chiến dịch Điện Biên chọn chú

như khoảng khắc giờ G

người lính con đổ ập lên ngực người lính bố

như một sự chuyển giao thế hệ

chú ơi !

                        *

                  *         *

Hương trầm thơm ngát

di ảnh khói rờn

chú mỉm cười nhìn con !

 

VỀ CŨ

Ẩm ướt chiều

ta bị mắt sương thôi miên

tay gió xênh xang lôi ta đi

tuồn tuột về bến cũ

tiếng à ơi khe khẽ

đung đưa giấc mơ thơ bé

ai gọi đò đâu đây

lại vũ khúc mây

nhịp tiếng đàn trầm trán núi

ngày mai chưa tới

hôm qua quá xa rồi

nhặt nụ hoa rơi

vẫn vương hương mồ hôi tay găn gắt

cuộc đi không có đích

ta bần thần nhớ ta ngày xưa.

Võ Sa Hà