Một số tác phẩm của tác giả Lê Nhâm 

674

DƯỚI TRĂNG

 

Anh dẫn em đi dưới ánh trăng

Hai cái bóng đổ dài quấn quýt

Ruộng lúa xanh non gió thầm thì ve vuốt

Vui như hai đứa chúng mình

 

Dưới ánh trăng anh thấy em rất xinh

Hàng mi ướt, làn môi đỏ thắm

Đôi mắt đen nhìn anh sâu thẳm

Khiến anh thổn thức bồn chồn

 

Phảng phất đêm hè mái tóc em thơm

Lẫn trong gió mùi hương cau hương bưởi

Đi bên em mà ngập ngừng khó nói

Những lời yêu thương

 

Đẹp không em – Ánh trăng quê hương?

Mát rượi như tình yêu đôi lứa

Anh dành cho em niềm riêng, nỗi nhớ

Suốt chặng đường dài những năm tháng

                                                            đi xa

 

Say không em – Hương vị đậm đà?

Hơi mát phù sa, chắt chiu cho đất

Của mẹ cha ta mồ hôi nước mắt

Nuôi chúng mình lớn khôn

 

E thẹn chi em – vui sướng nào hơn?

Khi hạnh phúc đã lung linh trước cửa

Mơ ước đã thành

                         cuộc đời hai đứa

Đẹp như ánh trăng đêm nay.

 

CON ĐƯỜNG XUÂN QUÊ HƯƠNG

 

Mến yêu sao con đường xuân quê hương

Con đường đôi ta ươm niềm riêng bé nhỏ

Đào nở rộ khoe sắc hồng rực rỡ

Bướm rập rờn trên sóng lúa rung rinh

 

Đón xuân về buổi sớm lóa bình minh

Cái nụ hồng soi bóng mình dưới nước

Gợn song lung liêng chao qua con én biếc

Thơm ngát cánh đồng ríu rít tiếng chim ca

 

Không gian hông lên tiếng hát ngân nga

Da diết thế lòng ơi ta muốn hỏi

Có phải con đường đưa ta về mùa cưới

Là con đường mát rượi của quê hương

 

Sương thấm vào cành cho chồi biếc

                                                   xanh thơm

Xòe tán lá gọi chim về xây tổ

Cái bóng nghiêng nghiêng nắng soi vào

                                                           bỡ ngỡ

Hơi ấm của rừng lan trong gió reo reo

 

Có điều gì vui thế hỡi em yêu!

Đôi mắt đẹp giấu bao điều ấp ủ

Giữa tuổi thanh xuân niềm vui chín đỏ

Anh đón em về phòng cưới nở đầy hoa

 

Ta ơn nhiều dòng suối mát quê ta

Mang nhựa sống cho cành sai trĩu quả

Chiu chắt phù sa cho xanh rờn cây lá

Cho tuổi xuân hồng đôi má yêu thương.

 

Mùi thơm của rừng quyện sắc năng

                                                    vàng ươm

Ta để trong tim nhen lên thành ngọn lửa

Ôi dáng quê hương càng đi xa càng nhớ

Nơi cuộc đời ta gửi đó niềm tin

 

Mến yêu sao con đường xuân quê hương. 

TÌNH KHÚC THÁNG BA 

Ôi !

Cánh hoa đồng nội

Trái tim anh bối rối

Mỗi lần gọi tên em

 

Đôi môi hồng cánh sen

Gọi về mùa quả chín

Óng ả làn tóc đen

Ôm bờ vai bịn rịn

Dịu dàng và thánh thiện

Em chính là cô tiên

 

Cứ mỗi lần gặp em

Anh lạc vào cõi mộng

Như cánh diều bay bổng

Đưa anh vào … hoang mơ

 

Tháng ba giăng mắc mưa

Hoa gạo bừng thắp lửa

Có tiếng gọi

Từ tim anh … rất nhỏ

Phập phồng

Chờ đợi

Một lời … 

VỪNG TRĂNG QUÊ BIỂN 

Giữa đêm hè anh gửi cho em

Nét dịu dàng của vầng trăng quê biển

Con sóng tím lan vào bờ âu yếm

Hôn bãi cát vàng trao thương mến cho nhau

 

Nắng chiều còn vương trên cánh buồm nâu

Thuyền về bến sau một ngày vất vả

Thơm cả mái chèo tiếng cười trong trẻo quá

Trăng lên rồi khoang cá sáng long lanh

 

Vằng vặc giữa trời soi bóng xuông

                                                    biển xanh

Trăng dịu mát hiền lành như hơi thở

Hoa phượng vĩ đầu mùa tươi sắc đỏ

Làng biển đung đưa trên sóng vỗ lao xao

 

Biển giăng giăng lấp loáng vạn vì sao

Tiếng hát ru con ngọt ngào xóm nhỏ

Ngan ngát hương đồng căng tròn hạt lúa

Óng chuốt đêm hè thương nhớ đến xôn xang

 

Nỗi nhớ lặn vào sắc đỏ thời gian

Man mác trong giọng hò xứ sở

Tình yêu đã trải bao nắng gió

Mà đêm nay hai đứa ngóng trông nhau

 

Biển nhớ ai mà vời vợi đêm thâu

Trăng vẫn đẹp một màu xanh ước hẹn

Anh gửi cho em tình yêu trọn vẹn

Và gió đêm hè mát lịm biển khơi xa. 

THĂM PHÚ ĐÌNH 

Con về thăm lại Phú Đình

Xôn sao lộc biếc chè xanh ngút ngàn

Con về thăm lại nhà sàn

Cây râm bụt vẫn nồng nàn tỏa hương

Con về thăm lại con đường

Ước mơ cho cả bốn phương tụ về

Thăm Khuôn Tát, thăm Đèo De

Tưởng như thấy Bác đi về sơm hôm

Bác ơi dần hết nỗi buồn

Đàn em áo mới đến trường đông vui

Xóm thôn rộn rã tiếng cười

Rừng xưa ánh điện sáng ngời như sao

Thác Khuôn tuôn chảy ào ào

Nước tung bọt trắng tạc vào tháng năm

Vui nghe đất gọi thì thầm

Lắng sâu tiếng vọng xa xăm nhớ Người

Lối mòn nhớ Bác, Bác ơi

Cầu soi bóng nước, núi đồi biếc xanh

 

Nay về thăm lại Phú Đình

Con đang sống giữa nghĩa tình chiến khu . 

HỒ BẢO LINH MÙA XUÂN 

Bảo Linh đường dốc cheo leo

Miên man câu lượn lưng đèo gió đưa

Tay vươn tán cọ xòe ô

Non xanh soi bóng mặt hồ trong veo

Xuân sang én liệng nghiêng chiều

Hoàng hôn chầm chậm trôi theo

                                               ánh vàng

Nồng thơm khói bếp nhà sàn

Hương quen lạc giữa nồng nàn

                                              sương mây

Đêm về điện sáng trong cây

Thả chùm sao bạc, rắc đầy lối xưa

Kìa ai ánh mắt đong đưa

Vừa quen vừa lạ lại vừa xa xôi

Cô gái Tày áo non tươi

Ửng hồng đôi má nói cười … thướt tha

Một vùng cổ tích dân ca

Lời yêu tìm bạn la đà cánh chim

Trời mưa cho đất xanh thêm

Cho tu hú gọi mùa sim chín đều

Thuyền ai khua nhẹ mái chèo

Say lòng du khách gợi nhiều ý thơ

Hương xuân thoang thoảng mặt hồ

Nàng tiên

                soải tóc

                              ráng

                                       chờ đợi ai.

 

 

KÝ ỨC

 

Còn đọng lại trong ký ức

Một ngôi sao sáng lung linh

Đôi mắt xa vời thăm thẳm

Môi cười mọng chín xinh xinh

 

Còn đọng lại trong ký ức

Túp lều che tạm gió mưa

Chong chong ngọn đèn thao thức

Cho ai ấp ủ ước mơ

 

Còn đọng lại trong ký ức

Cái thưở ban đầu … ngu ngơ

Tình yêu hòa trong tình bạn

Sao mà trong trắng ngây thơ

 

Còn đọng lại trong ký ức

Nỗi niềm trong buổi chia tay

Gửi lại ai giọt nước mắt

Còn nguyên năm tháng vơi đầy

 

Còn đọng lại trong ký ức

Mơ màng cảnh cũ người xưa

Một thời để thương, để nhớ

Vui buồn còn lại trang thơ.

 

 

THƠ VIẾT GIỮA TRẬN MẠC

 

Đêm Trường Sơn

Trăng nhuộm vàng trên tuyến

Xe chồm lên

                     lao nhanh

                                    qua trọng điểm

Vượt cung đường chuyến tiếp chuyến xe qua.

 

Trên đồi xa

Anh pháo thủ tung những chùm hoa đỏ

Quét lửa lên không đuổi lũ giặc trời

Như dáng cha ông hình anh rất đẹp

Trận địa đồi cao lồng lộng trăng soi.

 

Anh công binh

Không để máu trong tim người ngừng chảy

Anh xông lên không một chút ngại ngần

Và ung dung phá bom nổ chậm

Giữa đêm trăng trông như một thiên thần

 

Đêm nay đẹp vô ngần

Đêm ra trận

                 của đội quân

                                   hậu cần chiến lược

Vẫn dẻo dai như trăm ngàn đêm trước

Trên con đường thân thiết của quê hương

 

Vui nào hơn

Nghe tiếng máy nổ giòn xe bon bon vượt dốc

Anh lái xe đăm đăm đôi mắt ngọc

Lòng rộn lên nhẩm đọc những vần thơ

Trong gió reo vui lời chúc của Bác Hồ.

Ôi đẹp lắm vần thơ của Bác

Vần theo ta ra tuyến lửa đêm nay

Máu vẫn căng trong tim trẻ tràn đầy

Có thơ Bác chắp cánh tay, xốc tới.

 

Anh giải phóng quân ơi

Giữa đêm xuân pháo anh nổ vang trời

Đồn giặc cháy khắp nơi đỏ rực

Say đuổi giặc thấy mình đang xung sức

Đón xuân về náo nức quê hương

Có biết hậu phương

                             đêm nay không ngủ

Trên tuyến đường này dốc đứng hơi thở

Mặc bom gầm đạn rủ vượt lên

Mang cả tình thương trên khắp mọi miền

Tiếp tay cho tiền tuyến

Chở cả khối tình của năm châu bốn biển

Từ hạt gạo thơm,

                       viên đạn,

                                  dòng thư

Cho miền nam đánh thắng kẻ thù.

 

Trời rạng sáng mây mù bao trăng núi

Mà xe ta vẫn hối hả vượt cung đường

Đưa những chuyến hàng đầy ắp tới tiền phương

 

Người lính năm xưa tóc đã pha sương

Còn nhỡ mãi con đương huyền thoại

Cùng với thời gian

                              trẻ mãi. 

ÁNH TRĂNG THƠ 

Anh soi vào đôi mắt của trăng

Thấy bóng mình … nghiêng ngả

Thấy tâm hồn

                      xôn xao

Một tứ thơ … rất lạ

 

Xin gửi một chút … bâng quơ

Vào cỏ cây hoa lá

Vào thơ

Tìm về thuở xa xưa … để tiếc

Trên bầu trời

                   cao xanh, trong biếc

Nõn nà ánh trăng thơ

Bồng bềnh bên cửa sổ

Cứ lảng vảng bao điều … không rõ

 

Âm ỉ cháy trong anh

Một thoáng mong manh

Dẫu chỉ là ánh chớp

                             lóe lên … rồi tắt

Dẫu chỉ là bong bóng cơn mưa

Dẫu chỉ là một chút …

                               hương mơ

Vương lại

Nao nao

Anh vẫn ước ao

Ôm

Đôi mắt ấy vào lòng

Vì ở đó

           có

                    hồn thơ

                           anh mong.    

 

VẦN THƠ CHỢT ĐẾN

 

 

Câu thơ nhuộm tím chiều đông

Cầu treo nối nhịp níu cong bầu trời

Dòng thơ trôi giữa dòng đời

Để cho người lại nhớ người … vẩn vơ

Để ai khao khát mong chờ

Ước gì cô Tấm ngày xưa hiện về

Đượm nồng trong nắng vàng hoe

Tình thơ uống cạn đam mê một thời

Hương xuân quấn quýt hương trời

Vần thơ chợt đến bồi hồi đêm xanh

Phù sa đọng mật đất lành

Chắt chiu nguồn nhựa để càng đơm hoa

Nỗi niềm thao thức riêng ta

Rì rầm tiếng suối lúc xa … lúc gần

Nghe cây trở dạ tách mầm

Bâng khuâng tôi khẽ

                               gọi thầm

                                           Thơ ơi !  

Trở về thư viện tác giả