Chùm thơ của Ngọ Quang Tôn

21

Có một bài thơ…

Bắc Thái mình chung một bài thơ
Sông Cầu tấm lụa nối hai quê
Tôi lên Đèo Gió nghe em hát
Nàng ới…
Bùa yêu lạc lối về.
Đến Phú Bình tôi, ai cũng bảo
Bờ xôi giếng mật đắc địa linh
Có câu hát ví xiêu lòng núi
Một dải sông Đào thắt bao xanh.
Chót bén mùi bồ khai mướp đắng
Ba Bể hồ say nghiêng ngả thuyền
Hụp lặn giữa tình em Bắc Cạn
Hẳn đấy là chàng trai Thái Nguyên.

Hai con chim ở hai đầu núi
Gọi nhau bằng hai điệu dân ca
Tình cũ thắm đằm hai tỉnh ghép
Kết nên duyên thắm đến bây giờ.

Bà phúc hậu

Những năm sơ tán con về
Quán nghèo nép dưới chân đê lề đường
Con xa cha mẹ bà thương
Khoai ninh sắn luộc phố phường chẳng quen.

Con gầy bà cũng hom hem
Bao đay bà đắp chăn chiên bà nhường
Gói mì mốc, hạt bom bom
Chung nồi, có một góc cơm bà phần
Người ta có bát canh cần…
Còn con… tránh chốn thị thành về đây…

Cơ quan mẹ cách trăm cây
Gửi con nhờ cậy bà xoay xở giùm
Đồng làng mình sẵn cua tôm
Con là cô Tấm sớm hôm cùng bà

Cua đồng bà giã lọc ra
Bún riêu chả phải thì là… mì riêu!
Ở nhà con được nuông chiều
Phố phường chẳng có bát riêu nào bằng.
Ngọt ngào ấm tận chân răng
Bà cười bảo: nấu xì xằng cháu ăn

Một ngày sau cuộc chiến tranh
Con về… nền quán đã xanh cỏ rồi
Biết tìm đâu thấy Bà ơi!
Nhớ người, con nhớ cả nồi riêu cua. 

Ảnh: Phan Quốc Bảo

Ngọ Quang Tôn