Một số tác phẩm của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh

550

Tặng các con ở Ishinomaki

Gửi tới 30 em bé Nhật ở Ishinomaki, mười ngày sau động đất và sóng thần vẫn chờ bố mẹ đến đón 

Ở nơi này tất cả đều lặng lẽ
bàn tay ra dấu khẽ khàng
bước chân thì thầm
đến những trang sách cũng tự sang rất nhẹ
ai cũng sợ làm đau sự chờ đợi của các con
làm đau ba mươi ánh mắt
mười ngày qua chỉ chăm chăm một hướng cổng trường.

Giá có phép mầu ùa vào cánh cổng trống trơn kia
những gương mặt thân yêu hiện ra sau cửa sổ
vòng tay cha vạm vỡ mùi biển
vòng tay mẹ mặn mòi vị sushi
những mùi thơm thuộc quen đã mười ngày xa vắng
về ôm các con thật chặt, thật đầy!

Trong yên lặng, các con ngồi
thời gian ngưng sau cánh cửa
ngoài kia giữa hoang tàn
hàng triệu người vẫn kiếm tìm không mệt mỏi
cả Đất Nước Mặt Trời đang gắng gỏi
đưa những vòng tay thơm về với các con.

Có thể ngày mai các con sẽ nén nỗi đau trong tim mà lớn lên
như dân tộc kiên cường của mình,
cứ im lặng mà dựng lên sừng sững một tượng đài Nhật Bản
nhưng lúc này mẹ thấy mình yếu hèn và bất lực
nước mắt chẳng giúp gì được các con trong khoảnh khắc khủng khiếp này.

Và vì thế,
mẹ biết tim mình suốt đời sẽ còn dư chấn.

Những tích tắc quanh tôi 

Cơn sóng thần nào không từ đáy biển
đang tràn qua mỗi tích tắc quanh tôi.

Đâu phải chiến tranh
mà mấy chục cuộc đời nát vụn một ngày mìn nổ đá rơi,
phút chốc chạm đường ray, đồng làng bời bời khăn trắng.

Một chữ ký nhẹ tênh,
kéo trập trùng sông suối núi đồi chui vào két nhỏ,
những tuổi teen tóc đỏ
dắt nhau vào nhà trọ bình dân còn quên tháo khăn quàng.

Triệu triệu tín hiệu số rung túi quần trẻ chăn trâu
tấm áo hoàng đế vẫn lắm kẻ hân hoan chưng diện
lời nói thật tá túc nơi nào.

Lẵng nhẵng theo tôi qua biển rộng sông dài
ngàn câu không muốn hỏi.

Dừng lại trước những ngôi nhà siêu méo, siêu mỏng
hình hài những cái đầu
sự dị dạng trơ trơ của chúng ném vào tôi câu trả lời chết điếng.

May còn cánh rừng mấy nghìn tuổi
vọng tiếng khóc trẻ thơ
kết thành chiếc phao
cho tôi vịn
trôi qua những tích tắc tử thần.

Về một con mèo bị xe cán


Có phải cơn mưa đêm

hay xe rửa đường sớm nay

đã xóa sạch hình hài của nó?

 

Xóa sạch cái hình hài bé nhỏ nát bấy chiều qua

đủ để nhận ra nó vừa là một con mèo

chắc mới vài tháng tuổi.

Giữa bầy nhầy máu

sót lại một vạt lông trắng mịn

làm tôi toát lạnh cả ngày

có lẽ nó xinh lắm

 

Nó bé bỏng và thanh khiết thế

ra ngã năm làm gì

để chết tức tưởi dưới một bánh xe vô tình

chết thêm hàng vạn lần dưới những vòng xe vô cảm

và bây giờ

biến mất trên đời như chưa từng xuất hiện.

 

Thế giới loài người

mỗi ngày dưới những bánh xe

lại biến mất hàng nghìn sinh mạng

như không.

Nên trong con số thống kê của lực lượng chức năng hôm nay

không có nó.

 

Nhưng tôi tin thế giới loài mèo

Đang lặng câm khóc.

 

Cho dù sự thật có mùi gì

 

Biển chết

 lòng người bùng hỏa diệm sơn

 

 Ai đó loay hoay dập lửa bằng những nỗ lực bất thành

có lẽ đã không nhìn thấy

ngọn lửa cháy bằng nước mắt và máu ngư dân

bằng tầng tầng xác cá phơi trên vùng nước độc

triệu mắt cá rữa nát còn xoáy vào trời xanh

 câu hỏi: vì đâu chúng tôi chết?

 

Đừng tìm cách dập lửa bằng vòi rồng ngôn từ

Điều cần nhất lúc này

không phải tôm cá

không phải thép gang

mà là

Sự Thật

 

Sự Thật

có thể trồi lên từ đáy biển sâu

trào ra giữa dòng hải lưu nóng bỏng

rơi xuống từ những khoang thuyền

chất kịch độc xếp cùng thuyết âm mưu nào đó

 

 Sự Thật

 cũng có thể được cất trong một ngăn bàn

sau cú bắt tay ngoạn mục

có thể chạy ngoằn ngoèo trong những đường ống bí mật

của những não bộ tối mù

 rồi về đâu thì không ai biết

 

Cho dù những xác cá thối rữa đã biến mất

 cho dù Sự Thật có mùi gì

thơm tho như hoa hay thối rữa như cá

chúng  không được quyền biến mất

chúng  cần được hiện ra nguyên vẹn dưới mặt trời

 

Đấy là điều duy nhất không thể nào khoan nhượng

 của biển, tôm cá và chúng tôi.

 

Về một sinh linh vừa rời bỏ trần gian

Sống như thế đủ rồi
Thêm tuổi có thêm được gì mới
Vài trăm năm lặn ngụp một ao tù
Đã nhàm chán đến từng viên sỏi
Đã phát ngấy mặt hồ lặng câm
Đã nghìn lần ngẩng mặt nhìn trời xanh
Biết vạn năm cũng chỉ là bóng mây trôi đáy nước.

Mang vác thế đủ rồi
Những sứ mệnh giời ơi trên tấm lưng lở loét
Thực ra là tạo vinh quang cho kẻ khác
Cõi nhân gian kia vì đâu cứ nhất quyết phải dựng lên tượng đài
Hóa thần thánh cả thứ vô tri giác.

Cô độc thế đủ rồi
Nửa đời thui thủi một mình dưới đặc quánh xanh đen
Trời lồng lộng bốn cõi
Đất chật ních muôn loài
Nào ai thấu nỗi niềm kẻ không có nổi một sinh linh đồng loại
Giờ là lúc được trở về với thế giới của mình
Với cha mẹ, anh em, họ hàng ở chân trời đâu đó

Trút lại những gì ai đó đã khoác lên một hình hài cồng kềnh và buồn tủi
Đừng than khóc rùm beng rồi làm khổ nhau
Nếu có lòng hãy thương lấy những sinh linh cô độc đang bơ vơ trên mặt đất này
Ấy là lời cuối cùng của kẻ vừa thác.

Dô dô dô

Khi lưỡi gươm vung lên
Đầu người rơi xuống
Chúng ta còn chưa kịp đi qua nỗi kinh hoàng
Gươm đã vung lên, nữa, và nữa

Chúng ta 

U u mê mê trong ảo giác về sự no đủ
Chúng ta trao sức mạnh của chúng ta
Cho những kẻ tự xem là đứng đầu vũ trụ
Những kẻ có thể gọi đen là trắng, bảo trắng là đen
Chúng ném cho chúng ta cái bánh vẽ
Chúng ta làm thơ và nhảy múa ngợi ca
Mặc sương mù vây bủa

Khi lưỡi tầm sét bổ xuống
Những tiếng nổ vang lên
Chúng ta còn đang say mèm
Trong vũ hội haloween
Chúng ta hé mắt lờ đờ và lè nhè:
– Cái gì xảy ra thế nhỉ?
– À, một con quạ vừa bị bắn rơi và đem đi chiên giòn.
Không có gì đâu, cứ nhậu tiếp đi.
– Thế à
Ừ thì nhậu tiếp!
Dô dô dô!

Ngoài kia
Hoa hồng đến mùa mà không thể nở
Bồ câu trong tranh Picaso bị bắn hạ làm mồi
Máu và niềm tin thay rượu
Đổ ngày đêm cho những cuộc nhậu
Vô tiền khoáng hậu.

Sau tiếng sét đầu mùa 

Nửa đêm
gió rầm rầm
mưa sầm sập
những tấm tôn khua rùng rùng trên mái nhà
chiếc bình hoa vỡ vào giấc ngủ các con.

Giữa cơn động trời
nó đến.

Một phần mười giây 

 mẹ kịp nhận ra nỗi khiếp đảm trong mắt các
 con
sau ánh chớp chói loà và tiếng nổ rung trời của nó
một phần trăm giây
mẹ kịp nhận ra những cánh tay nhỏ nhoi vươn lên
bước chân mẹ chập vào nhau, đổ về phía cuối phòng
mười lăm mét sao mà hun hút.

Trong bóng tối chết lặng
dưới tay mình
mẹ gặp những mạch máu của các con đang líu ríu chảy
những nơ ron thần kinh nép vào nhau run rẩy
những tế bào tươi non cuống cuồng
khao khát được chở che.

Nếu không có tiếng sét kinh hoàng ấy
mẹ còn mải nghĩ
về những ngày dài nhạt thếch, âm u trước mặt
còn mải vùi sự cô độc vào đêm
như con đà điểu chạy trốn sự hiểm nguy
bằng cách vùi đầu vào cát.

Xin lỗi các con.

Thơ tặng chồng 

Đêm đêm

Em áp mặt vào ngực anh

Vòm ngực là một vòm trời

Tỏa hơi ấm nồng nàn căn nhà nhỏ của hai ta

 

Vòm trời bình yên

Đón em mỗi ngày trở về

Được thản nhiên nhìn bão dông lui sau cánh cửa

Được vui sướng ngắm các con tựa vào anh

Những cây xanh tựa vào triền núi

Lớn từng ngày.

 

Vòm trời dài rộng

Cho những giọt nước mắt đàn bà của em thỏa sức rơi

Và những nụ cười chưa từng có trên môi

Nở viên mãn cả trong giấc ngủ. 

 

Mỗi sớm mai trước gương

Em nhìn thật lâu vào vết lõm trên trán mình

Vết của chiếc cằm anh đã tì vào đó cả đêm

Và tủm tỉm nhận ra một chân dung của hạnh phúc. 

 

Dựng nhà

Trông trời trông đất trông người trông ta
Dựng một cái nhà mở ra năm cửa

Cửa quay hướng núi
bốn mùa tốt tươi
theo đời trôi dài cùng mây khói
có lúc về bên núi ta ngồi.

Cửa trông ra biển
rười rượi gió lành
lỡ có ngày ta lấm láp
biển sẽ gột cho tới trong xanh.

Cửa mở sang láng giềng
ta mang hết thiện chân ra đổi
mong nhận về đôi kẻ tri âm
khi tối đèn tắt lửa.

Cửa vọng ông bà
nơi ta bước vào cúi đầu, bước ra dài rộng
gập ghềnh đường xa, quanh co lối hẹp
những chân nhang dõi theo
nhắc lối thơm về.

Cửa trổ lên trời
mai ngày
không nợ nần chi nữa
thuận đường mà rong chơi.

Đồng hành

Bỗng dưng tôi nhận ra người đồng hành là chị

áo mưa cũ, dép nhựa cũ, xe đạp cũ
mặt nhễ nhại nước
những bắp cải su hào xô người về đằng trước 

 chúng tôi đi bên nhau 
mưa hắt từng quầng giá buốt

phố sớm nay trên trời dưới hoa 

 

như thể người ta trồng hoa một năm dùng cho một ngày
hai bên đường, hoa và người so nhan sắc với nhau
chúng tôi trôi ở giữa

không làm quen nhau
vẫn thấy mưa ấm hơn trên má người đồng hành
và biết
có những người đàn bà chở bắp cải su hào phía trước
có những người đàn bà chở nỗi cô độc đằng sau
đường sao mà dài…

 cứ thế
chúng tôi đi qua những phố đầy hoa.

                                                          8/3/2006


Nguyễn Thúy Quỳnh

Trở về thư viện tác giả