Trang thơ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3

18

Bùi Kim Anh
Hy vọng như bao mùa hy vọng
mùa đông ngụ trong cơn đau của con
thước đo vui buồn của mẹ
tết đang đến ngoài kia đầy phố
hoa đang ngập trong nhà mình ở
chỉ con thôi thơ mẹ mới bình thường
cơn đau chẳng đặt giờ 
tay mẹ buốt làm sao ngăn chặn
trái tim mẹ thất thường nhịp đập
cơn đau thắt lại tiếp cơn đau
mẹ nắm tay con
nhìn con nhợt nhạt sắc màu
bất lực nén căn phòng 
nén nước mắt của người già và một đứa trẻ
hai bà cháu ngủ
chập chờn cơn mê
Mẹ ơi con đau
Mẹ đây con ơi
hốt hoảng quật mình lên run rẩy
phòng mẹ là căn phòng bệnh viện
với cơn đau và âu lo
mùa đông sắp đi rồi con gái ơi
hy vọng như bao mùa hy vọng
nắm tay mẹ 
nắm tay đứa con trai bé bỏng
trải qua mùa đông
vượt thêm lần cơn đau.

Lê Huy Mậu
Ghen
và có thể chiều nay thứ bảy
em cùng đi ăn tối với một người
người ấy yêu em và em cũng…
và tôi buồn vô cớ bởi vì tôi…

và có thể chẳng bao giờ em hiểu
tôi yêu em hơn người ấy rất nhiều
tôi yêu em cả khi mình biết chắc
chiều nay em và người ấy đang yêu!

và chẳng biết làm gì hơn thế 
tôi viết chữ ghen to tướng lên trời
tôi ghen với mọi tình lang trên trái đất
tôi ghen vì… đơn giản… bởi vì tôi…

Lê Khánh Mai
Em yêu anh
em yêu anh
tia nắng ban mai xuyên qua dày đặc sương mù 
tiếng chim chợt thảng thốt, rộn ràng vỡ khoảng trời câm bặt
mưa thu dịu lành, ẩm ướt hồi sinh đất đai cháy khát
Sóng tự ghềnh xa vang dội khúc hoan ca
những ngón tay anh lướt trên phím đàn tuôn đổ âm ba 
lần theo giai điệu anh, em đi về phía chói ngời ánh sáng 
thoát khỏi nỗi buồn dằng dặc ký sinh loài gặm nhấm
dứt đi từng mảnh sống tháng năm
em yêu anh
tự cân bằng trên sợi dây mong manh bất trắc
những trò yêu làm xiếc
những trò ghen đỏng đảnh mù lòa
em đã thôi đuổi bắt những cơn mơ
đã không còn đam mê nước mắt
đã thấu thị cuộc đời gồm những nốt trắng, nốt đen trong bản nhạc 
và hát lên với tất cả vui buồn
em yêu anh
như tình yêu đầu tiên, như tình yêu cuối cùng
ta bên nhau hành trình không về đích, không giới hạn
chỉ ý nghĩ vươn về nhau bất tận
chỉ thơ nhạc cất lời cho khoảng lặng rung lên
em yêu anh và anh yêu em.

 

Trần Đình Vinh
Vợ ốm

Em nằm thiêm thiếp trên giường bệnh
Một bát cháo con đắng chát lòng
Ngày xưa duyên dáng như hoa hậu
Giờ tóc mây vờn trước gió đông.

Một thời gian khó em xuôi ngược
Bát cơm nhường lại để phần con
Vợ chồng chia nhau vài lát sắn
Gật gù, tấm tắc cứ khen ngon.

Đất nước sang trang thời mở cửa
Non sông thu hút được hiền tài
Nhà mình nhờ có em lo liệu
Của ăn, của để cũng bằng ai.

Con cháu lớn khôn đều thành đạt
Cha mẹ thong dong hưởng lộc già
Thế mà hôm ấy em đổ bệnh
Sấm nổ trên đầu giữa tháng ba.

Em khỏi, ngày mai trời lại sáng
Lại vui “Gió mát với trăng thanh”
Ríu rít tiếng cười, xuân lại đến
Rộn ràng, đằm thắm tiếng em anh.

Phan Thái
Bên mẹ chiều hôm

Cơi trầu ngậy miếng trầu cay
Thềm trăng chiều rụng lay phay mưa phùn.

Bao năm tay lấm, chân bùn
Chiếu hoa lệch dáng mẹ run rẩy ngồi.
Nuôi con rộc rạc đắp bồi
Giờ xin con chỉ nén xôi lên chùa.

Một sương hai nắng bốn mùa
Bán mặt cho cánh đồng mua phận mình.
Nhọc nhằn lội cõi nhân sinh
Chắt chiu dành dụm chút tình cho con.

Thảnh thơi gồng gánh vuông tròn
Mấy sào ruộng khấp khểnh còn chưa vuông.
Chợ đời lắm miệng cười suông
Lăn qua vai mẹ tích tuồng hát xa…

Chăm chăm cau sáu bổ ba
Hắt hiu từng sợi tuổi già mong manh.
Têm đầy cơi miếng trầu xanh
Mẹ mơ mai nhẹ nhàng thành khói bay.

Lê Hòa
Mẹ như đồng cạn

Ngày đang cạn một chiều nâu
Mẹ như đồng cạn trắng màu nắng hun
Ta như con dế con giun
Lớn lên từ một đống mùn đất đai

Mùi rơm rạ hoải hoài hoai
Phía cơn gió bấc sõng soài bước chân
Hoàng hôn vít xuống thật gần
Cánh diều nằng nặng. Đêm dần dần nghiêng

Ầu ầu năm tháng chung chiêng
Mẹ ơi một mảnh trăng liềm quê xa
Bàn chân từ lúc rời nhà
Có hay phía gió mẹ ta bạc đầu?

Kai Hoàng
Mẹ ơi

Mẹ ơi hoa khế sau vườn
nhớ câu ca cổ mẹ buông giấc ngày
à ơi cái ngủ chợt say
con mơ ngọn lúa vẫy tay gọi mùa

cây bàng nhắc chuyện ngày xưa
mồ hôi mẹ hóa cơn mưa ruộng đồng
buổi đêm thương dáng mẹ còng
ngồi đan mảnh áo mùa đông đòng đành

ngoài hiên lá đã rũ xanh
tuổi xuân mẹ mót đã hanh hao ngày
con về trắng những bàn tay
vẫn thua tóc mẹ lắt lay ráng chiều

Mẹ ơi tuổi trẻ dần xiêu
con đong ký ức sáo diều vừa xa
một ngày ước lại hôm qua
tuổi xanh con đã vừa già tháng năm.

Lê Hào
Hoa và nụ cười

Ngày tám tháng ba trôi qua
nhưng vẫn còn rất nhiều hoa
và nụ cười…

Hoa ấy sinh ra
từ tấm lòng người con gái
nụ cười sinh ra
từ niềm hạnh phúc của người
được yêu thương

Chỉ mong sao mưa thuận gió hòa
cho hoa trái ngọt ngào sinh sôi nảy nở…
và thế giới đàn ông
toàn những người hiền lành chân chất

Từ ánh mắt tháng ba
hẹn hò nhau tháng năm mùa gặt
chim sẻ nói lời ríu rít trên cành
ong loay hoay làm mật

Có người đàn bà ngồi lại
trước mặt mình
hoa cỏ…
lay lay.