50 câu thơ trưng bày tại Lễ hội Thơ Nguyên tiêu – Thái Nguyên 2016

753

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai
(Thiền sư Mãn Giác)

Núi vắng, năm tàn, không tờ lịch
Cúc vàng chợt nhắc tiết trùng dương
(Huyền Quang)

Nếu phải còng lưng vì đấu gạo
Trả ấn từ quan, lộc chẳng màng
Sớm hôm tâm sự: dăm nàng liễu
Tri kỉ kề vai: chậu cúc vàng
(Mạc Đĩnh Chi)

Vui buồn, phải trái theo hoa rụng
Nước cuốn đâu chừa rác lợi danh
(Trần Nhân Tông)

Lặng lẽ trước sân nhìn khóm trúc
Tan tuyết rồi xem trúc hóa rồng
(Nguyễn Du)

Láng giềng một áng mây bạc
Khách khứa hai ngàn núi xanh
(Nguyễn Trãi)

Bài thơ anh, anh làm một nửa thôi
Còn một nửa cho mùa thu làm lấy
(Chế Lan Viên)

Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn trời, đôi mắt trong
(Nguyễn Bính)

Mẹ đi gánh nước ban mai
Gánh hai ngọn núi với hai mặt trời
(Nguyễn Ngọc Oánh)

Cô kia quẩy gánh đi đâu đó
Nửa gánh sơn hà, nửa gánh hương
(Nguyễn Bá Chung)

Người không biết thì gỗ tốt cũng thành gỗ mục
Người biết thì gỗ đánh sơn thành ngọc, thành vàng
(Nông Quốc Chấn)

Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn
Bà ru mẹ, mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng
(Nguyễn Duy)

Bao cuộc tiễn đưa, bao bà mẹ chờ trông
Bao nỗi nhớ nén vào im lặng
Cắn răng lại để làm nên chiến thắng
Giặc tan rồi bỗng nghe mặn trên môi
(Vũ Quần Phương)

Hãy sống như những con tàu phải lòng muôn hải lý
Mỗi ngày bỏ sau lưng nghìn – hải – cảng – mưa – buồn
(Trần Dần)

Áo trắng bước bồng bềnh mây trắng
Trời sáng ngần thân phố khỏa xuân
(Lê Đạt)

Ta con chim cu về gù rặng tre
đưa nắng ấu thơ về sân đất trắng
đưa mây lành những phương trời lạ
về tụ nóc cây rơm
(Hoàng Cầm)

Có bao nhiêu nát tan
Đội lên đầu mà hát
(Hoàng Hưng)

Chiều se sẽ hương
Vườn se sẽ sương
Đường se sẽ quạnh
Trời se sẽ lạnh
Người se sẽ buồn
(Dương Tường)

Gieo xong luống đậu
Tiếng chim nhắc
Bầu trời trên đầu
(Mai Văn Phấn)

Cũng nhờ mái rạ mái rơm
Mà tôi vượt khỏi ngàn cơn bão lòng
(Đồng Đức Bốn)

Cảm ơn cơn gió không nhà
Dạy tôi liệu sức mà qua đường dài
(Lê Thiếu Nhơn)

Mưa bay trắng lá rau tần
Thuyền ai thả khói xa dần bến mưa
Có người về khép song thưa
Để rêu ngõ trúc tương tư lá vàng
(Trần Huyền Trân)

Thả chiếc diều tôi
Lên trời không đáy
Mong manh dây ơi
Hồn tôi run rẩy
(Nguyễn Hoa)

Nhớ ai buồn ngất trên vai áo
Mưa ở đâu về như vết thương
(Du Tử Lê)

Trong thanh gươm đá sẵn có nụ cười
Trong những nụ cười vô vàn gươm sắc
(Nguyễn Bình Phương)

Vẫn như thế, vẫn chân trần đạp lên đá sắc
Chiếc thồ trên lưng thồ trĩu cả ngàn năm
(Mã A Lềnh)

Hoa sen không định thơm
Không định thơm thì mới thơm như thế
(Thi Hoàng)

Sau đường bay gắng gỏi không cùng
Anh đậu trên cành tầm xuân xanh biếc
(Nguyễn Lương Ngọc)

Ta đi qua một lần sen úa
Mới biết mình chưa hiểu một làn hương
(Đinh Vũ Hoàng Nguyên)

Không một chiếc cầu thang nào đủ dài
bằng ngày mưa phố núi
dắt anh đến những quạnh hiu xa xăm
nhớ về cánh đồng
có một người cười buồn như một em bé
(Lê Vĩnh Tài)

Phăng phắc một lá sen già
Đợi ta trên miền nước lặng
Hỡi người hái hoa kiếp trước
Kiếp này có hóa bình không
(Nguyễn Quang Thiều)

Vì tôi tin mãi mãi con người là bí mật
Mãi mãi chúng ta không đi hết bản thân mình
(Thanh Thảo)

Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
(Phùng Quán)

Lênh đênh muôn dặm nước non
Dạt vào ao cạn
Vẫn còn lênh đênh
(Phùng Cung)

Khi chưa có tình yêu
Con người chỉ là từng hạt thóc riêng lẻ.
Có tình yêu rồi
Con người mới trở thành cơm nghi ngút
(Y Phương)

Những quả còn tua xanh tua đỏ
Cuống quýt tìm mùa xuân
(Mai Liễu)

Núi rừng nghe lời ca tiếng hát
Xuân về nở rộ hoa kim anh
Măng vầu, măng trúc cùng cao vút
Như giáo, như gươm giữ rừng xanh
(Bàn Tài Đoàn)

Nếu tôi chết hãy đưa tôi về núi
Để hồn tôi tìm lại chiếc nhau mình
Trong lồng nhỏ mẹ tôi treo bờ suối
Cành cây giờ đã vươn xanh
(Triệu Kim Văn)

Ở quê anh gọi trẻ con bằng lời đẹp nhất
Đứa trẻ nào cũng có cái tên là nụ, là hoa…
(Dương Thuấn)

Mắt em đen láy
Đỉnh núi ao trong
Đôi mắt em tròn
Một vành trăng tỏ
(Pờ Sảo Mìn)

Mối tình đầu
Lửa bốc trước gió
Mối tình giữa
Vừa ăn vừa thổi
Mối tình cuối
Ngồi đợi trăng lên
(Lò Ngân Sủn)

Ơi cây hoa Bác trồng
Trong tháng năm gian khổ
Như một dòng máu đỏ
Nuôi cuộc đời sinh sôi
(Nguyễn Hữu Bài)

Thương quê, gói nhớ vào khăn
Nghe tu hú gọi, tần ngần đem phơi
(Nguyễn Đình Hưng)

Còn đẫm biển
Trên mắt
Trên môi
Cả những ngón tay
Chạm vào nhau vẫn mặn
(Lưu Thị Bạch Liễu)

Tôi nhớ lắm những con người nhân đức
Sống thủy chung, cương trực với đời
Chẳng vướng bận trong vòng danh lợi
Chỉ hết mình vì một Thái Nguyên thôi
(Ba Luận)

Đây lối cũ!
Đâu dấu bàn chân cũ?
Đời áo nâu
nợ nước
đã quên mình?
(Dương Văn Oanh)

Đôi tay gậy mẹ bắc cầu
Cho con được thấy bảy màu thế gian
(Nguyễn Hồng Phượng)

Người đàn bà yêu
Như dòng sông khát
Nứt nẻ phù sa
Giấc mơ quặn thắt
Cày lật đêm
(Nguyễn Thị Minh Thắng)

Em nhớ tàn khói bếp
Em nhớ mùi mồ hôi
Đợi anh về
Gieo hạt cùng em
(Nguyễn Doãn Long)

Rầu rầu nấm cỏ rừng hoang
Ôm con mẹ hát ru ngàn thu xa
(Vũ Thuận)