Ba Đình hội ngộ mùa thu

107

Bẩy mươi năm, có một Ba Đình
Hàng cây ấy những vòm xanh cao mát
Như là gió, gió cũng reo, cũng hát
Rộn ràng hơn mọi sắc mùa thu

Và đêm đêm ẩn hiện Cổ Ngư
Thấp thoáng trăng soi mắt biếc
Hoa sương nở khung trời dát bạc
Nhè nhẹ lay dào dạt bên thềm

Bảy mươi năm, mỗi lần trở lại
Vẫn lắng về giây phút thiêng liêng
Vang tiếng Bác: Tuyên ngôn lập nước
Xóa hẳn đi nô lệ, xích xiềng

Khoảnh khắc ấy Ba Đình đẹp nhất
Bác còn đây triệu triệu bên Người
Có phải đấy, đài sen Một Cột
Hình trái tim nhụy nắng vàng tươi.

* * *

Ba Đình, cuộc hội ngộ đầu tiên
Điểm tựa đầu tiên
Bẩy mươi năm trường chinh
không ngừng, không nghỉ
Vẫn là đây hiện hữu ngày thường
Từng tấm chăn, chiếc áo
Hơi ấm về núi thẳm, rừng sâu
Những suất cơm từ thiện nơi đâu
Phận đời cơ nhỡ
Những bao gạo, gói mỳ giữa cơn bão lũ
Những ngôi nhà tình nghĩa
Những giọt máu trẻ trung
Cứu người bạo bệnh
Lúc tối lửa, tắt đèn
Khi gian nan, nguy biến
Người với người nương tựa vào nhau

Những nghĩa trang còn vắng tên ai
Những rừng nến như trời sao nghiêng xuống
Tưởng nhớ hy sinh
Tưởng nhớ anh hùng quá khứ
Như Tổ tiên nhà mình
Liền căng huyết mạch
Cội nguồn sinh lực mai sau…

Cuộc hội ngộ đầu tiên
Điểm tựa khởi đầu
Độc lập – tự do, tính bằng xương máu
Khi biển Đông giông bão
Kẻ lăm le bờ cõi
Triệu triệu người chẳng thể nào yên!

Ba Đình,
Mồng 2 tháng 9 năm 1945,
Cuộc hội ngộ đầu tiên
Điểm tựa đầu tiên
Sắt thép không làm ra ý chí
Lòng người mở cõi non sông
Cả nước hướng về vận nước
Vệ quốc toàn dân máu đỏ da vàng

* * *
Hội ngộ bẩy mươi năm mùa thu tháng Tám
Giữa bao nhiêu biến động khác thường
Bão dông bất chợt
Những cường quốc dài tay
biển, trời và đất…
Những ngả đường lại rạo rực nhiều hơn

Ba Đình, như bàn tay mở cửa
Tràn lên nắng ấm Thủ đô
Là gánh đỡ dặm dài đất nước
Bát ngát những dòng sông phù sa trù mật
Rồng bay lên nhả ngọc đôi bờ!

                                                     Hà Nội, 18/8/2015
 

Trịnh Công Lộc