Giới thiệu một số tác phẩm của người viết văn trẻ khu vực Việt Bắc

309

Hàn Thanh Duy 
Về đi em

Lọt thỏm một giấc mơ hãi hùng
Em trốn vào anh như chú thỏ tơ
Không mướt khóc
Mưa giao mùa run run cành lộc

Về đi em

Ngoài trời giăng kín lối đêm
Chúng ta cũng là bóng tối
Cơn mơ hãi hùng tan vội
Đừng nhìn nhau thêm lâu

Anh vẫn giữ em trong ngực ngủ say
Lòng hối thúc mắt đa tình tỉnh mộng
Trống tim đập liên hồi trong ngực
Chất vấn kẻ trú ngụ không giấy tờ tùy thân

Về đi em
Mưa sẽ dầy thêm
Gió sẽ giằng đi chiếc ô
Quẳng đi cùng căm hờn oán trách
Mưa không gột nổi điều dằn vặt
Anh không mở cửa lần thứ hai

Về đi em
Tỉnh mộng
Anh sẽ đẩy cánh cửa nặng nề
Đón vào giá rét
Chúng ta là đêm
Rẽ lối đi.

 

 

Ngô Bá Hòa
Phố Ngả Hai

Chùm quả chín muộn
Đợi lũ chim cất tiếng reo vui rúc rích
Tôi về thăm phố Ngả Hai

Đặt bàn tay lên ngực
Nhịp đập truyền xuống dưới chân
Đất run lên lắng nghe điều tôi nghĩ

Đường về lối cũ
Nắng, gió và… tôi
Phố Ngả Hai trong kí ức một thời

Tôi – mười chín tuổi
Đã phải lựa chọn một trong hàng trăm con đường
Phố đã bao tuổi – vẫn chỉ ngả hai?

Ngả hai, ngả hai ơi!
Cho tôi mơ cuộc đời mình được thế
Chỉ có hai con đường để chọn một mà thôi…

Trần Thị Nhung
Đợi

Cánh gió bay về
Gỡ những chiếc lá cuối mùa đông
Đêm ôm gió vào lòng
Em nghe vết thương
Xạc xào ngủ.

Muốn như làn gió
Chỉ ngoảnh mặt
Là có thể bay đi
Chỉ chạy trốn
Là chẳng thể quay về
Và em không còn phải đợi?

Chiếc lá rơi
Khoảng không xa vợi

Nhắm mắt lại
Bàn tay muốn chạm
Đôi mắt anh buồn trong đêm.

Nguyễn Nhật Huy
Sống

Đến với thế giới bằng hơi thở mong manh
Tắm nhiều buồn vui mà lớn
Một lá xòe cười một lá lặng rơi
Từ sâu thẳm mong manh bám vào cuộc đời
Hơi thở mang vết sẹo vạm vỡ
Bên nhánh buồn vui chợt nở
Khi cả hai tay chụm vào cầu nguyện
Chẳng có trái phải nào có nghĩa
Khi lá rơi cũng không bận lòng trên dưới
Nghe tiếng mong manh nở lặng thầm
Dây nắng vặn mình leo giữa mùa đông
Lách từ nỗi đau để sống.

 

Trịnh Thị Thứ
Một mình

Đêm qua,
Xác lá cuối cùng thoi thóp bên khung cửa
Gió mùa rít thay những lời đưa tiễn
Lặng đếm giông bão của thời gian
Đếm lá cây những mùa về thay lá
Cứ xanh vàng bao kiếp hóa hình cây

Tự hỏi mình bao nhiêu lần xanh biếc
Đủ cho tâm hồn bất tử.

 

Dương Văn Mưu 
Đam mê không có tật nguyền
Tặng Nguyệt 

Đôi mắt sáng trong
Nụ cười gần gũi
Không xóa nổi tuổi thơ dữ dội
Chiếc xe lăn đưa em vào đời
Mẹ cha cho em hình hài
Cho em con chữ
Bàn phím cho em khoảng trời thế giới
Ở đó có những thần tiên
Những chuyến phiêu lưu
đến xứ sở bên kia thác mây mù (1)
Em sải cánh
Thế giới nở đầy hoa
Enter
Chỉ còn đầy nỗi nhớ(2)
Dịu dàng nắng trong đáy mắt(3)
Bàn tay lỡ nhịp
Delete
Thế giới một màu trắng lóa
Lòng em cuộn sóng
Rệu rạo chân, tay
Undo
Thế giới thiên đường quay trở lại
Bàn phím nhảy nhót  con chữ
Em vẫn chờ anh(4)
Chàng hoàng tử đón em mỗi sớm.

(1),(2),(3),(4):
Tên các tập sách của Đỗ Thị Ánh Nguyệt.

Hoàng Thị Hiền
Thơ của tôi

Cuộc đời tôi như những phím đàn
Tiếng trong nhịp đục giữa nhân gian
Có ai đương khóc trong tuyệt vọng
Cất lên lời ca bớt bẽ bàng

Mùa thu mang sắc vàng
Trải lên tình yêu nồng nàn nỗi nhớ
Người yêu tôi từ bao giờ?
Tôi yêu người từng hơi thở

Mơ một giấc mơ hồng
Trên đôi cánh tự do
Lời nói thật như gai xóc vào miệng
Chênh chao lời ầu ơ
Ở quê xa
Cha đổ mồ hôi đổi lấy mùa vàng
Đổi màu xanh phủ lên đồi núi trọc
Tuổi tôi bằng tuổi cây
Đi lên từ khó nhọc.
Đòn tre vít trĩu vai gầy
Thương con. Mẹ giấu vết chai tay.
Tuổi xuân như dòng nước chảy
Giữa trời tôi gảy
Vang tính tình tang
Cơn sóng gió làm cuộc đời biến dạng
Tôi lẹ chân đứng nép vào vần
Từng con chữ dẫu góc gai thường thấy
Vẫn nở trên trang giấy một tấm lòng.